Trong một buổi biểu diễn văn nghệ ở trường phổ thông, tôi đã nhìn thấy và kinh nghiệm Đức Chúa Trời. Những màn trình diễn cũng khá hay nhưng không đến nỗi quá xuất sắc. Chương trình cũng bình thường chứ không có gì đặc biệt sáng tạo. Nói chung chương trình diễn ra một cách tốt đẹp với những tiết mục đã được biết trước và mọi thứ đều suôn sẻ: âm thanh rõ ràng, tiết mục đa dạng, có sự kết hợp nhiều loại nhạc cụ, có những bài hát, múa, nhảy và bầu không khí cũng thuận hoà, vui vẻ. Các thầy cô giáo hướng dẫn và chỉ đạo các học sinh hoàn thành tốt vai trò của mình. Tuy nhiên, ở đây không có gì gọi là xuất chúng, nói chung mọi thứ đều bình thường và tương đối tốt.

Tham dự buổi văn nghệ với tư cách là một người bà, tôi luôn chăm chú quan sát cháu gái mình và cảm thấy hài lòng vì những gì cháu thể hiện. Con bé hát trong tiết mục tốp ca và làm tốt phần của mình.

Khi buổi văn nghệ diễn ra được phân nửa thời gian, đó là lúc mọi người bắt đầu nhìn thấy sự hiện diện của Chúa. Không ai trong số khán giả nhìn thấy điều gì đặc biệt khi một ban hát khoảng hơn 20 học sinh tiến lên sân khấu. Nhưng sau đó một lát, tôi để ý rằng hình như ban nhạc đó chỉ có duy nhất một cậu bé trong khi toàn bộ thành viên còn lại đều là nữ. Không chỉ vậy, cậu học sinh nam này hình như cũng có gì đó khác thường, cậu không tự đi lên sân khấu được mà phải nhờ một cô giáo giúp dìu lên sân khấu. Tôi không biết phải diễn tả làm sao nhưng có vẻ như cậu bé là người khuyết tật và đi lại rất khó khăn.

Rồi cậu bắt đầu cất giọng hát trước tiên, một giọng hát khá hay nhưng thực ra cũng không phải là quá xuất sắc. Thế nhưng, tất cả mọi người tham dự đều lắng đọng. Đó là bởi những lời ca cậu bé cất lên chính là bài hát “Amazing Grace – n điển lạ lùng”. Cậu bé hát một cách say sưa, nhiệt tâm, hết lòng và mỗi một khán giả ngồi bên dưới đều đứng dậy khỏi ghế ngồi. Chúng tôi đang lắng nghe một cậu bé khuyết tật ca ngợi ân điển Chúa:

“Lạy Đấng Chí Cao, con sẽ vui vẻ và hớn hở trong Ngài; con sẽ ca tụng danh của Ngài.” (Thi Thiên 9:2).

Bài hát và người hát cho chúng tôi nhận biết sự hiện diện của Chúa. Chúng tôi có thể cảm nhận ân điển của Ngài và mỗi một người đều đáp ứng. Kết thúc tiết mục này, tôi để ý những người đứng quanh mình với khuôn mặt ướt đẫm nước mắt vì họ đang đứng trong sự hiện diện của Chúa. Chúng tôi kinh nghiệm một khoảnh khắc vinh hiển bất ngờ được chìm đắm trong sự hiện diện của Chúa ở một nơi đặc biệt, tại một trường học trung học phổ thông.

Lúc đó, tôi ước phải chi số lượng người tham dự chương trình văn nghệ này có thể đông hơn. Nhưng tôi đã sai. Chính Chúa là Đấng quyết định sẽ bày tỏ Ngài cho ai, vào lúc nào và ở đâu. Tôi hiểu là Chúa vẫn bày tỏ chính Ngài cách cá nhân và thường thì Ngài sẽ giúp đỡ từng người một. Nhưng tôi cảm thấy biết ơn vì người giáo viên của lớp học này cũng như cậu học sinh kia. Chắc hẳn không phải ai cũng được kêu gọi hát tôn vinh Chúa nhưng khả năng, ân tứ của chúng ta cần phải được sử dụng để phục vụ người khác và bày tỏ cho họ biết về tình yêu và ân điển của Chúa.

“Mỗi người hãy dùng ân tứ mình đã nhận mà phục vụ nhau, như người quản lý trung tín khéo sử dụng ân điển của Đức Chúa Trời nhiều cách khác nhau.” (1 Phi-e-rơ 4:10)

Xem thêm các video Mẹo Vặt khác: https://habblezhotel.net/category/meo-vat

14 thoughts on “Khoảnh Khắc Bất Ngờ | Tĩnh Nguyện Hằng Ngày 27/11”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>