Ngồi buồn, nhẫm đếm những vết đâm…

Đêm tháng bảy, giọt Ngâu cứ dầm dề…
Cao nguyên buồn, tràn trề những cơn mưa
Ngưu – Chức, sao cứ khóc hoài sướt mướt?
Để trần gian có kẻ nhớ chuyện xưa…

Thuở đôi mươi, giờ đến cuối cuộc đời
Cuộc đời mình sao toàn những vết đâm…
Bao nhiêu vết, cứ đếm hoài không hết
Người đâm ta, có ai lặng khóc thầm?

Có những nhát đâm, vết thương mau lành
Người đâm ta, chẳng oán trách gì nhau!
Có vết đâm sao vẫn hoài âm ỉ!
Cuối cuộc đời vẫn còn đó niềm đau…

Có những vết đâm bỗng hóa thành thơ
Những bài thơ nghe cung bậc rất trầm
Viết những câu khi say mèm góc nhỏ
Chạm nỗi buồn, một đời mãi lặng câm…

Những nghiệp dĩ có đâu từ tiền kiếp
Đến kiếp này, chưa thoát cõi trăm năm
Ta vẫn mãi loanh quanh vòng mê muội
Cố vẫy cùng để thoát những nhát đâm…

Ta ngồi buồn, nhẫm đếm những vết đâm…
Một chiều mưa, vườn hoang đẫm sương mù
Những vết đâm khiến hồn ta lay lắt…
Thoáng thở dài, ôi vết ngọt như ru…

Hoài Nguyễn – 08/8/2019

Nguồn: https://habblezhotel.net/

Xem thêm bài viết khác: https://habblezhotel.net/category/giai-tri/

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>