Chương 2 truyện Đấu la đại lục


Đấu La Đại Lục – Đường Gia Tam Thiếu
Chương 2: Đấu La Đại Lục (2)
Võ công ghi lại trên Huyền Thiên Bảo Lục chỉ có sáu loại, phân biệt là nội công tâm pháp Huyền Thiên Công, luyện tay nguyên lý Huyền Ngọc Thủ. Luyện nhãn qui định Tử Cực Ma Đồng. “Cầm nã pháp” (phương pháp bắt) Khống Hạc Cầm Long, khinh thân phương pháp Quỷ hình họa Mê Tung, cùng với ám khí dùng bề ngoài, Ám Khí Bách Giải.

Năm loại trước là trụ cột. Không có trụ cột vững bền. Như thế nào phàm nhân tu tiên có thể phát huy hết tinh túy của Đường Môn ám khí chứ?

Một tuổi đã mở đầu tu luyện Huyền Thiên Công, hiện nay Đường Tam đã sắp sáu tuổi. Hắn như trước vẫn tu luyện Cửa hàng.

Nhà Đường Tam ở tại phía Tây Thánh Hồn thôn. Ở địa điểm đầu thôn, ba gian phòng đất có thể nói đơn sơ nhất trong thôn. Giữa căn nhà, có một mộc bài đường kính chừng một thước, mặt trên vẽ một cái đơn sơ “chuy tử” (chùy), chuy tử ở nhân loại này, nghiễm nhiên đại biểu tính quan trọng chính là thợ rèn.

Đúng vậy, Đường Hạo, cha của Đường Tam chính là một thợ rèn. Thợ rèn duy nhất trong thôn.

Ở con người này. Thợ rèn có thể nói là một trong những nghề thấp hèn nhất. Vì đặc thù nguyên nhân nào đó, loài người này đỉnh cấp vũ trang cũng không phải bởi vì thợ rèn đem lại.

nhưng là, thợ rèn duy nhất trong thôn, vốn nhà Đường Tam không túng thiếu như vậy. Nhưng mà là, về điểm này, thu nhập ít ỏi hầu hết đều……

Vừa vào đến cửa, Đường Tam đã ngửi thấy được mùi cơm, đó cũng không phải là Đường Hạo bởi vì hắn chuẩn bị, mà là hắn chuẩn bị bởi vì Đường Hạo.

Từ lúc thế hệ bốn tuổi, Đường Tam thân cao vẫn chưa cao bằng táo thai (bệ bếp), nấu cơm cũng là nhiệm vụ của hắn mỗi ngày. Cho dù là phải đứng trên ghế mới có thể tới mặt bếp.

Cũng không phải Đường Hạo phàm nhân tu tiên 2 đòi hỏi hắn làm như vậy, nhưng là do không như vậy, Đường Tam cơ hồ không lúc nào có thể ăn no.

Đi đến trước bếp, nhuần nhuyễn đứng trên ghế,mở vung nồi phệ trước mặt, tức thì mùi hương truyền đến, cháo đã sớm chín rồi.

Mỗi ngày trước khi lên núi. Đường Tam đều cho gạo vào nồi, chuẩn bị đủ củi. Chờ hắn khi trở về, cháo đã chín rồi.

Cầm rước nhị cái bát sứt mẻ đã hơn mười chỗ gần “táo thai” (bệ bếp), Đường Tam xem xét múc đầy nhị chén cháo. Sau khi đặt lên bàn, gạo trong cháo có thể đếm được, đối với Đường Tam đang tuổi béo chừng ấy dinh dưỡng hiển nhiên là không đủ, đây cũng là nguyên nhân tại sao thân thể hắn nhỏ dại, gầy gò như vậy.

“Ba ba. Ẳn cơm thôi. ” Đường Tam kêu lên. (Nghe kiểu như đang hiểu con ba ba nhỉJ)

Một lúc lâu sau, tấm màn cửa được kéo lên, một thân hình họa cao phệ có chút lảo đảo bước ra.

Đó là một trung niên nam tử. Nhìn qua ước chừng gần năm mươi tuổi. Nhưng vóc người mà lại phi thường cao mập khôi ngô, chỉ cần trang phục hắn khiến người khác có chút coi thường.

Khoác trên người một tấm áo rách, thậm chí chỗ rách cũng không được vá lại, lộ ra phía dưới làn da màu cổ đồng, ngũ quan vốn coi như đoan chính lại bị phủ một tầng sáp đá quý, “mắt nhắm mắt mở” (thụy nhãn mông lung), mái tóc rối như tổ chim, râu mép đã không biết bao lâu rồi không có sửa sang lại, ánh mắt ngốc trệ mà tăm tối, dù rằng đã qua một đêm, mà mùi rượu trên người hắn vẫn còn làm Đường Tam không khỏi nhíu nhíu mày.

Đây là Đường Hạo, cha của Đường Tam ở loài người này.

Từ bé dại tới béo. Đường Tam không biết cái gì hiểu là tình phụ vương. Đường Hạo đối với hắn, cho tới bây giờ đều là không xem xét tới. Thuở đầu còn nấu cơm cho hắn ăn. Nhưng theo thời gian trôi đi, lúc Đường Tam bắt đầu chủ động nấu cơm, Đường Hạo càng cái gì cũng mặc kệ, trong nhà bần hàn như thế, thậm chí ngay cả bàn ghế cũng không có. Ẳn cơm cũng là vấn đề, nguyên nhân cơ bản là Đường Hạo lấy hầu hết tiền công làm thợ rèn đều mua rượu để uống.

Nguyên tôn thân phụ của những hài tử tầm tuổi Đường Tam tầm thường cũng giao động ba mươi tuổi. Kết hôn sớm thậm chí còn không tới ba mươi tuổi. Mà Đường Hạo thoạt nhìn so sánh người ta già hơn nhiều, giống như là gia gia của Đường Tam vậy.

Đối với thái độ của Đường Hạo, Đường Tam cũng không oán thù hận. Một đời trước, hắn là cô nhi. Một đời này, dù rằng Đường Hạo đối với hắn không tuyệt, mà ít ra cũng có thân nhân. Đối với Đường Tam nhưng mà nói, điều này đã thử hắn thập phần hài lòng. Ít nhất, ở chỗ này có người để hắn gọi là ba ba.

Đường Hạo cầm rước cái trên bàn, cũng không sợ nóng, từng ngụm từng ngụm đưa cháo vào bụng mình. Lúc này sắc mặt hắn nhìn thế hệ hay hơn vài phần.

“Ba ba, ngươi chậm trễ một chút. Còn nữa mà.” Đường Tam cầm mang bát trong tay phụ vương mình, múc cho hắn một bát đầy cháo nữa. Chính mình cũng cầm rước bát cháo lên húp.

Khi còn ở Đường Môn, hắn cũng không có đi đâu, đối với bên ngoài càng rất ít tiếp xúc. Vốn tương đương tờ giấy trắng, tới thế giới này, một lần nữa làm một tiểu hài tử, cũng không có gì không thể hấp thụ.

Rất nhanh 12 nữ thần một nồi cháo có bảy, tám phần đều tiến vào bụng Đường Hạo, thở dài một hơi, đem bát đặt ở trên bàn. Mắt mở lớn ra vài phần, nhìn về phía Đường Tam.

“Có công việc ngươi trước hết cứ hấp thu. Xế chiều ta sẽ làm. Ta đi ngủ tiếp một hồi. “

Thói quen của Đường Hạo rất có quy luật, buổi sáng đều là ngủ. Xế chiều “đánh tạo” (rèn) một ít nông cụ kiếm ít thu nhập, buổi tối uống rượu.

“Được, ba ba.” Đường Tam gật đầu.

Đường Hạo đứng lên. Ẳn không ít cháo, thân thể hẵn sau cuối đã không hề lay động. Hướng nhà trong đi đến.

“Ba ba.” Đường Tam đột kêu một tiếng.

Đường Hạo đứng lại, quay đầu nhìn về phía hắn. Cặp lông mày rõ ràng có vài phần không kiên nhẫn.

Đường Tam chỉ vào một khối sắt có tầng thảnh thơi nhạt ô quang trong góc nói: “Khối sắt có thể cho con sử dụng xuất xắc không?” Kiếp trước hắn là Đường Môn ngoại môn đệ tử xuất sắc nhất, đối với chế tạo các loại ám khí cực kì quen thuộc. Tất nhiêntuy nhiên, khi đó các loại tài liệu đều là tùy Đường Môn trợ giúp. Nhưng lúc tới quả đât này, hắn dù rằng tu luyện cũng đã vài năm. Mà thực lực còn xa thế hệ đủ, đồng thời, hắn cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện buông bỏ chế tạo ám khí nhưng mà chính mình am phát âm nhất. Hắn bây giờ đã bắt đầu thử “đoán tạo” (chế tạo) một ít ám khí. Nhưng tài liệu lại thành đại vấn đề.

Kim loại nhưng Đường Hạo đánh tạo nông cụ đều là người trong thôn đưa tới. Đều là sắt thường quá nhiều tạp chất, rất khó chế tạo ra ám khí xuất xắc. Lúc này khối sắt nhưng mà Đường Tam chỉ là ngày hôm qua vừa thế hệ đưa tới. Làm Đường Tam không thể tinh được địa là, khối sắt này chứa một lượng nhất định thiết mẫu, cần dùng để chế tạo ám khí sẽ khá dành riêng.

Đường Hạo mục quang chuyển qua khối sắt. “Di, nơi này có thiết tinh?” Đi qua cúi đầu nhìn khối sắt một chút, rồi quay đầu nhìn về phía Đường Tam: “Ngươi sau này muốn làm một thợ rèn sao?”

Đọc full link truyện đấu la đại lục

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>