Chương 5 – Truyện mười năm yêu anh nhất


Mười Năm Yêu Anh Nhất – Vu Nghi Ninh Tử

Chương 5

mà người bên cạnh cũng khiến đằng ấy cảm thấy sống tiếp còn tiếp chút ý nghĩa. Điều này đọc là tình yêu – làm cậu tổn thương, cũng cứu rỗi cậu.

Thực sự từ nhỏ nhắn đến mập Hạ Tri Thư không thiếu người thích. Tính cách đằng ấy tuyệt, cũng rất đẹp trai, cô gái nào được cặp mắt dịu dàng, trong veo như nước mùa thu ấy nhìn một cái là bị hút hồn ngay. Sau này phệ lên bạn theo Tưởng Văn Húc đi làm, có rất nhiều phú bà phú thương và công tử tiểu thư chăm chú cậu, nhưng mà Hạ Tri Thư không động tâm nữa. Hạ Tri Thư thật lòng xuất xắc với Tưởng Văn Húc, lúc rỉ tai làm ăn, trên bàn rượu vang rượu trắng rượu quà đều uống hết, nôn ngừng lại uống tiếp, trừ việc bán nhan sắc thì còn tiếp cái gì chưa từng làm? Khi đó Tưởng Văn Húc áp lực bự nên tính cách trên giường cũng kém, lúc lên giường dằn vặt cậu, Hạ Tri Thư cũng có thể gắng gượng chịu đựng. Sau này khi hai người có thể coi là nở mày nở mặt rồi, kết quả người ta lại không cần đằng ấy tiếp tục “giao tiếp” nữa, cũng không dằn vặt cậu nữa.

Hạ Tri Thư lặng lẽ xuống giường, ngồi ở ghế sô pha, không nhịn được hút nửa bao thuốc lá. Khi trẻ Hạ Tri Thư thương yêu bản thân mình hơn ai hết, nhưng mà mười năm này lại uống không ít rượu, thuốc cũng hút không ít. Nhưng mà lúc đó đằng ấy thực sự yêu Tưởng Văn Húc, cần đến hết sức để thương chàng trai này.

tới giờ cô vợ ấm áp của hạ thiếu đã mười tư năm trôi qua, bạn đã sớm không còn sức để yêu Tưởng Văn Húc như mười năm trước nữa. Lòng người sẽ lờ lững lạnh đi, thất vọng nhiều sẽ không còn kì vọng nữa. Đằng ấy không muốn làm một oán phụ trong sự hoài nghi và đố kỵ, khởi đầu bởi vì yêu tha thiết nên mới nhường nhịn, sau cuối đến giờ đã chẳng biết bao dung ấy là thói quen của mình, hay có thể là không thèm chú ý nữa.

Hạ Tri Thư mơ màng ngủ trên sô pha một lúc, kết quả sáng ra lại sốt tiếp. Cậu đổ thuốc ra rồi chờ nước sôi.

“Sao em dậy sớm thế, anh vừa mở mắt cái bên mình đã lạnh rồi.” Tóc Tưởng Văn Húc bị ép có hơi rối, lại trông trẻ hơn nhiều, lúc hắn oán giận có chút ý tứ làm nũng không đổi được từ hồi còn trẻ.

“Quen dậy sớm rồi, anh ra ngoài ăn chút gì đi, em không làm cơm đâu.” Hạ Tri Thư hơi hững hờ rót hơn nửa chén nước sôi đổ vào nước nguội, nuốt thuốc.

Tưởng Văn Húc hơi giận dữ, vừa muốn nổi nóng đã thấy Hạ Tri Thư uống một nắm thuốc nhiều màu, hỏi thêm một câu: “Bị nhỏ bé hả?”

“Dạp này trời lạnh, không lưu ý nên bị cảm.” Hạ Tri Thư cười cười: “Không sao đâu, hôm nay anh không tới doanh nghiệp à?”

Cũng không biết sao nhưng Tưởng Văn Húc nghe ra trong lời nói của Hạ Tri Thư một luồng trào phúng sâu cay, có tật giật mình: “Không tới, ở nhà với em.”

Hạ Tri Thư cũng không có chút vui vẻ ngạc nhiên nào, nói: “Vậy em sẵn sàng cho anh chút đồ ăn vậy, làm chút mì trứng cà chua nhé?”

“Ừ.” Tưởng Văn Húc thoáng an tâm, tiếp tục an vị trên ghế sô pha chờ cơm ăn.

Hạ Tri Thư eo thon nhỏ nghe mùi dầu khói bốc lên là muốn nôn, nhưng mà từ tí hon Tưởng Văn Húc đã quen giày vò bạn.

cậu thế hệ thả mì vào trong nước đã nghe thấy tiếng Tưởng Văn Húc: “Em trồng hoa rồi sao? Không phải em không thích để mắt hoa cỏ à?”

“Bạn đưa, trồng chơi thôi.” Hạ Tri Thư dừng tay một lúc.

“Kết bạn lúc nào vậy? Anh có biết không? Giống quý như vậy lại cho em trồng chơi á?” Tưởng Văn Húc nói liên tiếp khiến Hạ Tri Thư phiền lòng, cơn bi thiết nôn càng dữ dội hơn. Hạ Tri Thư thề, Tưởng Văn Húc là gã đàn ông duy nhất mà đằng ấy biết đi ngoại tình bên ngoài, về nhà còn có thể nổi giận một cách khí phách đến như thế. Hạ Tri Thư nhẫn nhịn không thông báo, thật sự bạn không có tâm tình để nổi giận nữa.

“Hạ Tri Thư!” Ngữ khí Tưởng Văn Húc cứng rắn hơn, hô to.

“Anh bên ngoài mua vui được, còn tôi kết bạn không được sao?” Hạ Tri Thư chậm đáp lời. Cậu tắt bếp, mì nửa sống nửa chín dần nát bét dính vào nhau.

Tưởng Văn Húc lấy chồng bạc tỷ thẹn quá hoá giận: “Em nói vậy là có ý gì?! Anh ở ngoài vất vả kiếm tiền nuôi em, cả ngày em cứ suy nghĩ lung tung gì thế hả?!”

Hạ Tri Thư hững hờ giễu cợt một tiếng: “Tôi thích anh nuôi chắc? 30% Cổ phần còn chưa đủ phí sinh hoạt của tôi ư? Cái nhà này của nhì ta đổi thành bao dưỡng rồi hả? Tưởng Văn Húc, đầu anh hỏng rồi à?”

Tưởng Văn Húc bị Hạ Tri Thư làm nghẹn một lúc, phiền lòng cực kì. Hạ Tri Thư dịu dàng quen rồi, giờ công kích gay gắt như thế khiến hắn hoảng hốt, nhưng mà ngoài miệng vẫn không chịu thua: “Gay gắt như thế chắc sợ anh lại tra hỏi em nhỉ? Ai biết em có người bên ngoài giỏi không, chạm cũng không cho ông đây chạm, một chậu hoa rách này đủ để em mua một căn nhà, sao có thể đồng ý để người ta kim ốc tàng kiều chứ!”

Hạ Tri Thư cô vợ ngọt ngào bất lương thật sự không biết giống hoa lan này lại đắt tới thế, một bác sĩ sao có thể bạo tay đến mức độ này?

nhưng thế nào đi nữa thì bạn cũng đứng đắn hơn Tưởng Văn Húc, nghe Tưởng Văn Húc không biết xấu hổ nghi ngại mình thì càng ghét hơn. Thân thể bạn không thoải mái, cũng không muốn bị khinh bỉ, cắn răng mắng một câu: “Không muốn về thì cút, ai thèm quản anh làm gì bên ngoài, anh cũng đừng quản tôi!”

Tưởng Văn Húc nổi khùng tiến bước, không chút nghĩ ngợi giơ tay muốn tát Hạ Tri Thư một phát.

Hạ Tri Thư không trốn, bình tĩnh nhìn về phía Tưởng Văn Húc, trong mắt có chút bi thương: “Anh thật sự muốn đánh tôi?”

Lòng Tưởng Văn Húc bỗng nhiên gian khổ, theo phản xạ thả tay xuống, tức cũng không được nữa, nghĩ thầm, em thật không biết điều, ở nhà cũng chẳng cho anh thấy sắc mặt tuyệt, bên ngoài không biết có bao nhiêu người thích anh! Hắn nghĩ rồi cầm áo khoác đẩy cửa đi, tới một lần quay đầu lại cũng không thèm boss hung dữ ông xã kết hôn đi

Hạ Tri Thư cau mày nhìn phía cửa, đứng yên hồi lâu mới đi múc một bát mì ngồi xuống bàn ăn. Mùi dầu mỡ quá nặng khiến đằng ấy khó mà nuốt nổi. Rất bi ai nôn, bi thiết nôn như Tưởng Văn Húc vậy, nhưng mà ít ra mì cũng không khiến bạn thương tâm. Sau cuối số mì ấy vẫn bị nôn vào bồn cầu, kèm theo cả máu.

Còn hại thân nữa.

____________

Công tra chứ? Làm chương này mới thấy công y như mấy thằng đàn ông ngoại tình bên ngoài, mà về nhà thì giữ rịt vợ, ép vợ phải thông thường thuỷ hết lòng bởi vì mình. Cùng chờ đến lúc ngược công nào.

Đọc truyện mười năm yêu anh nhất

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>