Review truyện đế vương sủng ái


Đế Vương Sủng Ái
Tác giả: Khuyết Danh
Chương: 659 chương
Thể loại truyện Ngôn tình, Cổ đại. kiếm hiệp
“A a! Ông trời chết tiệt, bổn tiểu thư còn chưa sống đủ!” Một tiếng kêu thất thanh bị cuồng phong xé vụn, Lâu Thất trong lòng kêu gào, thế là toi đời!

Máy bay gãy cánh lao về phía xoáy nước, sức hút vô cùng vô tận của xoáy nước giống như đang cười nhạo chiếc máy bay nhỏ bé không biết tự lượng sức. Bùm một tiếng,mưa bão trắng trời đổ ập xuống giống như ngọn cỏ cuối cùng đè lên trên thân máy bay, dưới có lực hút, trên có lực nén, chiếc máy bay nhỏ nhào lộn mấy vòng cuối cùng cũng bị cuốn vào trong xoáy nước, dập dềnh mấy lượt trong nước biển xanh thẳm giống như đen kịt sau đó biến mất không để lại dấu vết gì.

Tam giác quỷ Bermuda, quả nhiên… danh bất hư truyền.
Không thể.

Ngừng một lát, hắn khàn giọng gọi một tiếng: “Em rể! Đừng đánh chết lão ta!”

Trầm Sát mặc kệ hắn, trận pháp này đã khiến hắn sát khí đằng đằng.

Lúc này, họ nghe thấy tiếng của U U, khóe mắt liếc nhìn thấy một luồng ánh sáng tím bạc lóe lên, lao vào phía hắc vụ bờ bên kia.

“Tử Vân Hồ boss hung dữ ông xã kết hôn đi !” Nguyệt kinh hãi kêu lên.

U U là thú cưng của đế hậu, không thể tự lao đầu vào chỗ chết được!

Nhưng khi hắn muốn đuổi theo thì thấy nước sông biến thành màu đen. Nhìn kĩ lại hắn lập tức sởn tóc gáy. Đó đâu phải là nước đen, là trong nước có một bầy rắn đen nhoi lên!

Đám rắn đen này không quan tâm tới bọn họ, cứ thế lao thẳng về phía U U, khi lên tới bờ liền lao vào trong hắc vụ.

Thế này là sao duy nhất là em?

Trần Thập và Nguyệt dụi mắt, nhìn Lâu Thất, Chiến Hoàng và mọi người bay ra từ trong nước, hạ xuống bên bờ.

“Đế hậu! Đế hậu không sao cả!” Trần Thập hai mắt đỏ hoe.

Minh tiên sinh bị Trầm Sát dồn tới đường cùng nhìn thấy bầy rắn đen chui vào trong hắc vụ suýt chút nữa thì suy sụp hoàn toàn. Lão ta ngẩng cổ thét lên: “A! Các ngươi làm hỏng đại sự của bổn tọa! Hủy hoại tâm huyết của bổn tọa! Các ngươi đáng chết!”

Trầm Sát lạnh lùng hừ một tiếng, thủ chỉ hóa thành kiếm, một luồng hắc sát khí quấn quanh ngón tay, chém về phía lão ta.

“Sát, giữ lại mạng sống cho lão ta!”

Lâu Thất vội vàng nói!

Hắc Sát Ma Chỉ lướt qua bên cạnh Minh tiên sinh, chém bay một cánh tay của lão ta.

Minh tiên sinh giống như không đau đớn, cũng không rên rỉ, khóe mắt có lệ máu chảy ra, độc địa nhìn Lâu Thất: “Ngươi đáng chết.”

Chứ chết vừa dứt lời, cả người lão ta lao về phía nàng, há miệng phun về phía nàng trên không trung, một luồng hắc quang phóng ra, bay về phía ấn đường của Lâu Thất.

“Đế hậu cẩn thận!”

Khí tức Trầm Sát lạnh hẳn xuống, Ẩm Huyết Kiếm lập tức bay đi, đuổi theo hắc quang kia, keng một tiếng, hắc quang bị Ẩm Huyết Kiếm đánh rơi.

“A…”

Minh tiên sinh càng trở lên điên cuồng, tóc tai rũ rượi, lập tức trở nên bạc trắng.

Lúc này, có tiếng sột soạt từ trong hắc vụ truyền tới, hắc vụ nhanh chóng biến mất.

Lâu Thất vui mừng, tay bắt quyết, “U U về thôi!”

Một luồng sáng tím bạc chui ra, húc mạnh về phía Minh tiên sinh, nó vẫn còn quấn một con rắn đen, miệng rắn cắn thẳng vào cổ Minh tiên sinh, lập tức nhả ra một ngụm dịch độc màu đen.

Minh tiên sinh cứng đơ.

Trầm Sát đã bay về lại bên cạnh Lâu Thất, đưa tay đỡ lấy eo nàng, vội vàng hỏi: “Có sao không?”

Lâu Thất lắc đầu.

“Cho hắn về trời đi!” Hiên Viên Lại đột nhiên nói: “Nghĩ cách giết đám rắn này đi, không cần thao túng nữa.”

“Để đó cho con!”

Hiên Viên Hoan Thiên chống tay đứng dậy: “Tiểu Thất giúp ta có được không?”

Lâu Thất nhìn sắc mặt hắn, ánh mắt lo lắng: “Đại ca, tinh khí của huynh… chết tiệt, đi, giết chết hắn.”

Nàng đỡ Hiên Viên Hoan Thiên dậy, dẫn hắn bay về phía Minh tiên sinh, Minh tiên sinh đã không còn sức phản kháng, mặc cho hắn một chưởng đánh xuống đỉnh đầu.

“Bùm!”

Tinh khí tiêu tan hết, rắn đen phát độc, khi họ vừa lùi ra xa, cả người Minh tiên sinh nổ tung, trở thành một đống máu thịt, tan ra trong sông.

Tất cả trở lại yên bình.

Người của Tranh Thiên Giáo Lâu Thất không tìm thấy ai còn sống, đều hết trong trận pháp. Nói cũng lạ, bọn họ đều là những người trí tuệ siêu quần nhưng võ công không phải thiên tài, đâu có thể sống được trong trận pháp này.

Chỉ còn lại nhóm người đầy thương tích bọn họ, cũng vô cùng yếu ớt thê thảm.

Và một đám rắn đen ăn hết hắc vụ.

“Dùng lửa có thuốc để thiêu đốt, nhất định có thể giết hết đám rắn này.” Hiên Viên Lại nhìn gương mặt tái mét của Lâu Thất nói: “Việc này giao cho ta, con phải thay chị lấy chồng nghỉ ngơi thôi.

Tiếng vó ngựa vang lên, dồn dập tiến lại gần.

Đông Thời Ngọc dẫn theo ba ngàn binh xuất hiện trong tầm mắt của họ.

Hiên Viên Lại lập tức bật cười: “Bọn họ cứ y như cảnh sát vậy, thường tới khi sự việc đã kết thúc. Được rồi, việc còn lại ta nhất định phải sai khiến bọn họ làm, mọi người đều về dưỡng thương đi!”

Trầm Sát ôm Lâu Thất, Trần Thập và Nguyệt lần lượt dìu hai cha con Hiên Viên Chiến, đám người Thiên Nhất bước tới cạnh họ, nhiều người như vậy chỉ còn lại họ.

“Cũng may tất cả đã bình an!” Lâu Thất thở dài, ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt của Trầm Sát.

“Chúng ta về nhà thôi!” Trầm Sát nói.

Lâu Thất gật đầu mỉm cười: “Ừ, về nhà thôi.”

Nàng tin rằng, tiếp theo sẽ là thịnh thế an bình.

Đọc truyện: Đế vương sủng ái. Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>