Mười năm yêu anh nhất – chương 7


Mười Năm Yêu Anh Nhất – Chương 7 – Vu Nghi Ninh Tử

Cửa xe chiếc Mercedes S600 dán màng đen dừng ở ven đường. Hạ Tri Thư không biết Tưởng Văn Húc còn ở trong xe không, thấy không có người bước xuống nên cũng vào nhà.

Trong nhà không có ai. Hạ Tri Thư thay giày ngồi rồi ngồi trên sô pha, còn chưa kịp thở đã nghe thấy tiếng cửa mở.

Sáng hôm nay Tưởng Văn Húc ra ngoài, càng nghĩ càng bực bội. Chỉ cần vừa nghĩ tới thường ngày Hạ Tri Thư ở bên ngoài quen ai đó là hắn lại không thoải mái. Đặc biệt là Tưởng Văn Húc phát âm thâm thúy bản chất xấu xa của con trai, hắn ra ngoài chơi thì hiểu là mua vui chơi bời, mà Hạ Tri Thư thì không được có cái gì ở bên ngoài. Bạn mới kết giao cũng khiến hắn không thể tin cậy được.

Tưởng Văn Húc boss hung dữ ông xã kết hôn đi suy nghĩ hồi lâu, cảm thấy nên trở về nói rõ với Hạ Tri Thư. Ở phổ biến ngần ấy năm, hắn đã sớm chán tính cách bình thản như nước của đằng ấy rồi, chán đằng ấy càng ngày càng thiếu những trò vui mừng cuống của người trẻ tuổi, mà hắn biết rõ, rằng mình không muốn chơi tới sau cùng thì sẽ tiến công mất Hạ Tri Thư. Có điều hắn không ngờ buổi sáng mình vừa đi, Hạ Tri Thư đã ra cửa.

“Người đưa em về là ai?” Mặt mày Tưởng Văn Húc sa sầm: “Trời lạnh đến thế còn không đóng băng được cơn nóng giận của em sao?”

Hạ Tri Thư xoa xoa thái dương: “Bạn tôi.”

“Người tặng hoa kia?” Tưởng Văn Húc rầm một cái đóng cửa lại: “Bạn quen ở đâu vậy, ra mắt cho anh đi.”

“Anh ta là bác sĩ, tôi đi lấy thuốc.” Hạ Tri Thư cởi áo lông ra gấp kỹ đặt ở bên người, cũng không thấy tâm tình gợn sóng.

Tưởng Văn Húc lấy chồng bạc tỷ mở đầu cười lạnh: “Anh không hỏi em bác sĩ kiểu gì. Anh hỏi em, thuốc em mang để ở đâu?”

Hắn không hỏi em bị bệnh à? Bị bệnh bao lâu rồi? Có phải là thường bị nhỏ dại phải đi bệnh viện nên mới quen với bác sĩ không? Hắn chỉ hờ hững cần dùng ánh mắt hoài nghi nhưng mà nhìn mày, hỏi mày rằng thuốc em đâu.

Hạ Tri Thư nở nụ cười: “Rơi ở trên xe rồi.” rốt cục đằng ấy cũng cảm thấy chút tình cảm này thật tức cười, bạn ngẩng đầu nhìn Tưởng Văn Húc: “Yên tâm đi, vị bác sĩ ấy rất tuyệt, trẻ tuổi nhiều tiền dịu dàng chu đáo, chỉ có một điểm không tốt, là tôi không lọt vào mắt lão ta.”

Qua nhiều năm vậy, Tưởng Văn Húc ở ngoài đã thu liễm tính khí hơn nhiều, nhưng xưa nay hắn chưa từng muốn che giấu tính nóng nảy của mình, mắt hắn vằn đỏ lên, bước tới giằng tay Hạ Tri Thư: “Em có gan thì nói lại lời vừa nãy coi!”

“Lời nói thật sẽ không vì nhiều thêm một lời tuyệt ít đi một câu nhưng mà đổi thành giả dối. Anh chó cùng rứt giậu như vậy cũng không ngại khó coi sao?” Hạ Tri Thư không đẩy tay Tưởng Văn Húc ra được, mặt đỏ ửng lên, phân tích sắc mặt luôn trắng bệch bữa trước thì hiện nay đã bắt mắt hơn một chút.

“Nói thật? Em được lắm Hạ Tri Thư, anh thế hệ không về nhà mấy hôm em đã cô đơn đến độ này rồi sao? Lúc trước sao không nhìn ra em còn thêm một mặt này nhỉ?” Tưởng Văn Húc đẩy đằng ấy ngã trên sô pha, từ trên cao liếc xuống cậu, ý tứ cực kì sỉ nhục.

Hạ Tri Thư thủ thỉ ôn hoà , nhưng mà tính bạn chưa bao giờ nhẫn nhục chịu đựng, không giãy ra được cũng phải đáp một câu: “Lúc trước là bởi vì anh không thấy, thì sao? Doạ đến anh à?”

Tưởng Văn Húc liền cho bạn một cái tát mạnh, đến chút thời gian phản ứng cũng không chừa cho Hạ Tri Thư.

Hạ Tri Thư hơi ngẩn ra, chưa cảm nhận được cảm giác đau trên mặt đã thấy đầu óc ong ong, ý thức thanh tỉnh nhưng mà đã bay đi mất ở phương nào.

nhị chàng trai sống với nhau, trước đây cãi nhau ầm ĩ cũng đã thử tấn công nhau. Nhưng mà xưa nay Tưởng Văn Húc vẫn giữ lực đúng mức, nhì người tấn công nhau tiêu hao hết lửa giận, thường tấn công đánh rồi lăn lên giường.

Đây là lần trước tiên Hạ Tri Thư bị Tưởng Văn Húc tiến công nhưng mà không có tấn công trả.

nghi hoặc và ham muốn sở hữu lần này của Tưởng Văn Húc không làm Hạ Tri Thư có chút thoả mãn nào, đằng ấy chỉ thấy đau lòng mà thôi. Do đằng ấy biết, với Tưởng Văn Húc, ham muốn độc chiếm một thứ đồ chơi không có quan hệ quá phệ với tình cảm. Chẳng qua là đồ vật của tôi vật trong tay, dù có hư cũng không cho phép người khác chạm vào.

Hồi đó Tưởng Văn Húc yêu cậu cũng hay ghen, hắn sẽ làm bộ xinh xắn. Rõ ràng là một con sói dã tính khó thuần, lại giả vờ thành một con chó ngoan chỉ chờ bạn bắt chuyện một cái là vẫy vẫy đuôi chạy lại. Khi đó Tưởng Văn Húc sẽ giả bộ oan ức, đôi mắt rưng rưng nhìn cậu, giọng nói thì vừa bồn chồn vừa thành khẩn: “Anh ghen… Đừng ở cùng đàn họ nữa, em sẽ không lưu ý tới anh…”

Lúc thật sự quan tâm sẽ không tương đương thẹn quá hoá giận khác lạ như bây giờ.

Đọc truyện mười năm yêu anh nhất

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>