Truyện đam mỹ “Mười năm yêu anh nhất” chương 11


Mười Năm Yêu Anh Nhất – Chương 11

May mà rách rưới trực tràng chỉ là vết thương bé dại, thời gian sau thì máu hoàn thành chảy. Cậu nằm một hồi lâu mới có sức đi tắm rửa khung hình ô uế. Lúc Hạ Tri Thư bước ra khỏi buồng tắm, Tưởng Văn Húc đã ngủ say.

Người con trai cậu yêu lâu như vậy có bề ngoài thật đẹp. Đường nét khuôn mặt sắc sảo, sống mũi cao thẳng, lông mày rậm. Hạ Tri Thư nương theo ánh đèn ngủ mờ nhạt ngắm Tưởng Văn Húc, tướng mạo thế này nhất định hắn được xem là kiểu nam nhi càng lớn tuổi càng có mị lực. Chỉ có điều Hạ Tri Thư rất khó để nhìn đc bộ dáng của hắn sau mấy năm nữa.

“… Em sắp phải đi rồi, sao anh còn không đối xử xuất sắc với em chứ…” Hạ Tri Thư nhẹ dịu nằm xuống cạnh Tưởng Văn Húc cô vợ ngọt ngào bất lương, ôm eo hắn, giọng nói không kìm được hơi nghẹn ngào: “Sau này ở với ai phải tốt với người ta một chút nhé… Nói cho cùng thì người dễ dụ như em cũng quá ít. Lựa chọn một người có phúc tướng…. Hoàn toàn có thể ở bên anh thật lâu…” sau một lúc lâu Hạ Tri Thư không kìm nén được bật khóc nói: “Anh nói xem nếu em đi rồi, anh có khổ cực chút nào không?”

Đêm đó Tưởng Văn Húc ngủ rất mệt mỏi, không an ổn như bình thường. Sau nửa đêm ngủ mơ màng hắn bèn nằm mơ một giấc mơ như thực, hắn and Hạ Tri Thư lúc trẻ cùng nhau chờ xe đường dài, xe đến, Hạ Tri Thư cười từ biệt với hắn rồi lên xe. Trong nháy mắt Tưởng Văn Húc rất hoảng hốt, hắn gào khóc cầu xin chạy đuổi theo xe, nhưng hoàn toàn vô vọng. Hạ Tri Thư ngồi bên trên đó, vĩnh viễn không quay đầu lại, càng đi càng xa…

mỗi người đều từng mơ một giấc mơ như vậy, mơ thấy người thân tình nhân hoặc bằng hữu rời xa mình, trong mộng mình rất yếu đuối, khóc đến hết hơi, rồi thường sẽ bật dậy. Loại cô độc lúc tỉnh dậy này, khi nhớ lại sẽ đau lòng khôn kể. Không kể tới tiếp nối, chí ít lúc đó là vậy.

Tưởng Văn Húc tỉnh dậy toát các giọt mồ hôi lạnh, đưa tay sờ soạng chung quanh liền chạm đến thân thể ấm áp của Hạ Tri Thư. Hắn yên lòng ôm chặt Hạ Tri Thư vào trong ngực.

giờ đây mới sáu rưỡi, Hạ Tri Thư bị Tưởng Văn Húc làm phiền, cặp mi dài run rẩy hai lần mới âm thầm mở mắt. Bên trên người cậu không dễ chịu, chỗ khó nói phía sau đau khổ từng cơn.

“Tri Thư…” Tưởng Văn Húc cô vợ ấm áp của hạ thiếu giống như một chú chó lớn thân mật cọ cọ cổ Hạ Tri Thư: “Thật đáng sợ, anh mơ thấy em đi mất.”

Hạ Tri Thư không được nghỉ ngơi, mơ màng đáp lại: “Em đi đâu vậy?”

“Không biết, nhưng nơi nào em cũng không đc đi.”

“…” Hạ Tri Thư đã rất mất thời gian không đc ngủ ngon, mê man thiếp đi trong ngực Tưởng Văn Húc, hoặc là nghe thấy mà không tồn tại cách nào trả lời.

từ bây giờ Tưởng Văn Húc ngoan đến lạ, tắt chuông di động, không chăm lo các hoa dại bướm hoang phía bên ngoài của bản thân. Hơn bảy giờ thấy Hạ Tri Thư còn chưa dậy bèn rón rén ra khỏi phòng ngủ sẵn sàng bữa sáng.

Lúc đi ra Hạ Tri Thư thoáng ngẩn người, kế tiếp khẽ cười: “Đã lâu rồi anh không xuống bếp làm cơm cho em.”

Hạ Tri Thư cũng không để ý tưởng Văn Húc đôi lúc lại tát một chiếc rồi cho một quả táo, chí ít thì người đàn ông này còn biết chột dạ, cũng biết bỏ hết sức để giữ gìn sự xinh xắn phía bên ngoài như mình.

Tưởng Văn Húc quan tâm đến một hồi lâu mới đáp: “Năm ngoái ấy, em sốt nhẹ một đêm, mệt mỏi cái gì cũng không muốn ăn, anh hầm cho em một nồi cháo nhỏ dại đó.”

Hạ Tri Thư eo thon nhỏ cũng Chưa hẳn thật sự muốn bàn thảo về đề tài này, cậu đi vào thư phòng uống thuốc rồi đi ra. Tưởng Văn Húc múc một bát cháo đặt trước mặt Hạ Tri Thư, bày thêm hai đĩa dưa muối nhỏ: “Tối hôm qua làm em bị thương phải không?”

Hạ Tri Thư nhẹ dịu khước từ, cậu không muốn nhớ lại bất kể cái gì liên quan đến một ngày dài hôm qua. Bát cháo kia cậu chỉ uống có nửa bát, thật ra cậu rất muốn ăn đồ ăn Tưởng Văn Húc làm vì mình nhiều thêm 1 chút, tranh thủ lúc này cậu còn hoàn toàn có thể nuốt được thức ăn. Nhưng mà rất khó làm được – Một liều thuốc cũng đã lửng dạ rồi, sao còn hoàn toàn có thể ăn thêm thứ khác?

“Bảo sao… Em cứ ăn như mèo thế này không nhỏ mới là lạ.” Tưởng Văn Húc cau mày: “Em mà tí hon nữa ôm cấn tay lắm.”

Hạ Tri Thư cố gắng ăn nhiều thêm một chút, sau đó bất đắc dĩ nhìn Tưởng Văn Húc cười cười: “Em ăn ít một chút, chờ đến trưa anh làm tiệc lớn cho em.”

Đọc full link truyện mười năm yêu anh nhất

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>