Reviews truyện Tình Thiêu


Tình Thiêu là một trong câu chuyện ngắn kể về Dương Lực vốn dĩ là một người giới trẻ khỏe mạnh có thân hình cường tráng lại là 1 quản gia ưu tú đã có kinh nghiệm tám năm trong nghề

ra mắt truyện đam mỹ Tình Thiêu

Tác giả: Tĩnh Thủy Biên
Thể loại: Đam mỹ ABO

Trích đoạn truyện tình thiêu

Thân là quản gia, trong biệt thự dĩ nhiên không hẳn hết thảy mọi chuyện đều cần Dương Lực tự thân làm.

Buổi sáng 6 giờ rời giường, chạy bộ nửa vòng, nhân thời hạn này Dương Lực thuận tiện check nguyên liệu nấu ăn một ngày, trừ anh ra, những nhân viên khác trong trang viên đều là beta, bầu không gian rất chi là xuất sắc. Sau thời điểm Dương Lực chào hỏi kết thúc về phòng của chính bản thân mình tắm rửa thay quần áo, từ lúc này trở đi anh sẽ mặc đồng phục quản gia đặt may riêng trong trang viên.

Cũng không biết là do Trần nữ sĩ hay là do gu thẩm mỹ của người chủ biệt thự, đồng phục là kiểu áo đuôi nhạn dài hiếm thấy hiện nay, đai sống lưng bạn dạng to dài rộng màu đen bịt kín đường nét eo thân, may mà áo sơ mi trắng là cổ tròn, không cần đeo nơ.

Dương Lực đối diện gương xác nhận tầm vóc một lần sau cuối, mới đi ra từ ở trong phòng, Thái Thái phụ trách quét tước đã ở đó chờ anh.

“Chào buổi sáng.” Thái Thái chào hỏi anh, “Em đã quét tước lầu một rồi.”

Dương Lực gật đầu: “Cảm ơn, vậy chúng ta lên lầu hai đi.”

Mời bạn tham khảo thêm list Truyện ngôn tình 18+

như lúc trước Trần nữ sĩ căn dặn, quét tước lầu hai quản gia nhất định phải giám sát và đo lường toàn bộ hành trình, để hạn chế lúc quét tước bỏ sót hoặc là làm dịch rời bài trí, Thái Thái làm ở đây đã 2 năm, quy củ này cô hiểu rất ví dụ.

Phòng ở lầu hai thật ra đồ đạc rất hiếm, bố cục cũng dễ chơi, gián đoạn giữa những phòng đều là tối giản mà tự động hóa, ví dụ rất có thể nhìn ra là phong cách thiết kế để chăm sóc luận điểm bị mù của người chủ sở hữu.

Thái Thái quét tước rất nhanh nhẹn, sau khoản thời gian xác nhận hai lần là mọi vật đều đã về chỗ đứng cũ rồi, Dương Lực mới quét thẻ trên thời hạn biểu.

“Anh thật sự rất ít nói luôn ấy.” Thái Thái cũng không phải làm ở trang viên từ sáng đến tối, sau thời điểm cô quét dọn xong còn có thể vào thành phố tới trường, “Hai năm qua em gặp gỡ được khoảng 20 quản gia, họ thường rất thích cường điệu & chỉ đạo.”

Dương Lực lòi ra nụ cười, màu da chocolate của anh không thực sự thường chạm mặt trong nhóm người Châu Á, ngũ quan Truyện sắc cũng sâu hơn người thông thường một chút, cười rộ lên quả thực có thể dùng mê người để hình dung: “Tôi cảm nhận thấy em làm chất lượng cao, hơn nữa kinh nghiệm cam kết cũng nhiều hơn tôi.”

Thái Thái đỏ mặt: “Oa, anh thật biết ăn nói.”

Dương Lực làm một cái khom lưng thân sĩ.

Hiển nhiên là Thái Thái rất có xúc cảm thân mật và gần gũi với anh, miệng nói không ngừng: “Anh biết người chủ sở hữu của nơi này là ai không?”

Dương Lực: “Hoa tiên sinh?”

“Em dĩ nhiên biết hắn chúng ta gì.” Thái Thái lườm một cái, “Anh có gặp gỡ hắn chưa?”

Dương Lực lắc đầu: “Thật không mong muốn là chưa, hôm nay là ngày thứ nhất tôi đi làm.”

“Được rồi.” Thái Thái thở dài, “Em cũng chưa.”

Việc này Dương Lực không còn ngờ tới.

Nhìn ra được, Thái Thái rất ân oán niệm: “Năm đó em đến ứng tuyển làm nhân viên quét dọn đó là vì mỹ mạo như thần linh của người chủ sở hữu trang viên đó.” Cô bĩu môi, “Nhưng mà tròn hai năm, một cọng lông của hắn em cũng chưa từng thấy.”

“…” Hiển nhiên là Dương Lực chưa kịp hiểu ra, “mỹ mạo như thần linh” mà đối phương tưởng tượng là kiểu mỹ mạo như thế nào.

Thái Thái nhìn xuống thẻ thời hạn, đột nhiên nói: “Anh phải đi cho mèo ăn hả?”

Dương Lực cũng nhìn xuống thẻ thời gian của mình: “Đúng, qua hai phút nữa thịt bò sẽ đưa đến.”

Biểu cảm của Thái Thái trở nên cao thâm khó dò, cô thần bí lại đồng cảm vỗ vỗ vai Dương Lực: “Nhớ kỹ, nhất định phải cẩn trọng, đừng tới quá gần con mèo kia.”

Dương Lực: “…?”

kẻ thù đương nhiên không tốt bụng đến mức phân tích và lý giải nhiều hơn với anh, không dừng lại ở đó thời gian xác nhận không đợi người, bên trên bãi đậu máy bay sân sau đã có công nhân chuyển thịt tươi từ trên máy bay trực thăng xuống, lúc Dương Lực nhìn thấy cái đùi dê óng ánh máu tươi, nửa ngày không nói nên lời.

Đọc thêm Truyện đam mỹ h

“Đây là phần cho 1 ngày!” Người chịu trách nhiệm giao vận lớn tiếng report với anh, “Hôm nay là chân dê! Thịt bò ngày mai có loại còn giỏi hơn! Đã ướp đông lạnh rồi! Không cần lo ký sinh trùng! Thịt hươu là món chính tuần sau! Xác thực không tồn tại luận điểm xin ký tên ở đây!”

“…” Dương Lực đội gió mơ mơ màng màng ký tên xuống.

Người chịu trách nhiệm nhìn lướt qua không có luận điểm gì, vung tay lên, ra hiệu công nhân chuyển thịt vào.

“Thừa dịp còn tươi mà ăn nha!” trước lúc đi hắn còn dặn dò một câu.

Dương Lực trở lại nhà bếp nhìn chằm chằm khúc đùi dê kia ngẩn người, ở đầu cuối anh ra quyết định hỏi đầu bếp mượn một con dao.

“Cậu cần dao làm gì?” Tuy bếp trưởng chưa biết Dương Lực làm cái gi, nhưng vẫn hào phóng đưa dao cho anh mượn.

Dương Lực có chút ngại ngùng: “Nếu như cho mèo ăn, tôi cảm nhận thấy vẫn nên xẻ ra giúp nó sẽ tốt hơn.”

Bếp trưởng: “…” Hắn thấy quản gia trẻ tuổi này thiệt tình như vậy, cảm nhận thấy vẫn nên lắm miệng khuyên một câu giỏi hơn, “Tôi cảm thấy nó sẽ không còn thích đâu, cơ mà nếu cậu kiên trì… nhớ cách xa nó một chút.”

“Tôi sẽ chăm chú an toàn.” Dương Lực cười gật đầu đồng ý.

bởi vì mặc áo đuôi nhạn không tiện làm việc nặng, Dương Lực cố ý thay quần yếm bó sát người và ủng da, anh kéo tay áo sơ mi lên, lòi ra cánh tay cơ bắp thướt tha màu chocolate.

Phía tây nam khu biệt thự chính là cả vùng hậu hoa viên lớn đến khủng khiếp, thay vì nói là hậu hoa viên, không bằng dùng bãi săn để tưởng tượng càng thỏa đáng, ngoài rìa là một vòng cây cỏ, người làm vườn cũng chỉ thao tác làm việc ở khu vực gần biệt thự.

Cái đùi dê tươi mới kia vô cùng nặng, may mà Dương Lực cũng không hẳn omega kiểu văn nhược, một tay anh nâng khay, dùng vai chống đỡ công sức, một tay khác nhẹ dịu lắc chuông.

đấy là một cái lục lạc gold color óng điêu khắc tinh mỹ hôm qua Trần nữ sĩ trịnh trọng giao cho anh.

“Chỉ cần lắc một chút.” Trần nữ sĩ tráng lệ căn dặn, “Nếu như tâm trạng nó tốt, sẽ lập tức đi ra, tuy nhiên tâm trạng không tốt, cậu phải chờ, hiểu chưa?”

Coi thêm list Truyện ngôn tình sủng

Dương Lực chỉ hơi lắc một chút liền không lắc nữa, cỏ trong sân vô cùng xanh tươi, gần như cao đến đầu gối anh, khi gió thổi qua, sóng cỏ đung đưa như sóng biển, Dương Lực đợi một chốc, cũng không nhìn thấy một cái bóng mèo.

“Xem ra từ bây giờ tâm trạng nó chẳng ra làm sao rồi…” Dương Lực có chút bất đắc dĩ nghĩ, anh do dự một chốc, rút dao ra từ sau sống lưng, kế tiếp ngồi xếp bằng lại.

Dương Lực bắt đầu cắt đùi dê.

bởi vì hứng thú cá nhân, nên anh đã học cách giải quyết và xử lý thịt tươi như thế nào, thải trừ phần gân khó cắn và thịt mỡ trơn miệng so với anh mà nói cũng Chưa hẳn việc gian truân gì.

Khi anh gần như sắp xẻ xong xuôi cả một cái đùi dê, mới chú ý Ngoài ra có thứ gì đấy đã nhìn chằm chằm anh hồi lâu.

Dương Lực từ từ ngẩng đầu lên.

Một con báo sư tử* trắng như tuyết, lặng yên, nằm úp sấp trước mặt anh.

Chúc bạn đọc Truyện đam mỹ Tình Thiêu vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>