Nhận xét truyện Hoa Thiên Cốt


Hoa Thiên Cốt là chuyên mục tình yêu thầy trò, Chàng là kẻ êm ả dịu dàng nhất thế gian, cũng chính là kẻ tình cờ nhất thiên địa. Theo dõi truyện bạn nhé

giới thiệu truyện tiên hiệp ‘Hoa Thiên Cốt’

Tác giả: Fresh Quả Quả
Thể loại: ngôn tình ngược, huyền huyễn, tiên hiệp

Trích đoạn truyện ‘Hoa Thiên Cốt’

Trời không sao cũng không trăng, tối đen như một vực sâu thăm thẳm, khiến người ta không nhận ra rõ đâu là bên trên đâu là dưới, hệt như chỉ cần đi nhầm một bước thì sẽ rơi xuống đó.

“Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô A Di Đà Phật…” Một đứa nhỏ xíu khoảng mười hai, mười ba tuổi 1 mình đi nhanh bên trên đường, tay phải cầm một chuỗi tràng hạt lẩm bẩm niệm, tay trái cầm một chiếc đèn lồng làm bằng giấy dầu.

Nói nàng đang đi chẳng thà nói rằng đang hoạt động, bởi cái thứ vẫn luôn theo sau kia chỉ vì e ngại chuỗi tràng hạt mới không dám vồ đến. Bao quanh tối đen như mực, chỉ có đốm lửa bé dại giống đèn lồng đang bay lơ lửng giữa không trung. Khắp nơi yên tĩnh đến kỳ lạ, ngay cả tiếng nước chảy, tiếng chim chóc côn trùng cũng không có thấy gì đâu.

sắp đến thôn rồi, chỉ cần vào trong thôn là sẽ an tâm, nàng không hoàn thành lưu ý mình dẫu mặt đã trắng bệch, các giọt mồ hôi lạnh đầm đìa. Tay phải nàng liên tiếp kéo chiếc áo làm bằng da tám con chó đen kín đáo hơn để mùi của chính bản thân mình không tản ra nhiều. Tham khảo thêm truyện đam mỹ ngược

Nhưng khi tới chiếc cầu đá đầu thôn, nàng liền đờ đẫn ở đó. Một người con gái cầm ô giấy đứng bên trên cầu đối diện thẳng với nàng. Mặt ô thêu hình hoa đào đỏ rực, bộ váy white color cũng như vậy. Chiếc ô che quá thấp, không nhìn thấy rõ mặt người đó. Rõ ràng là oi bức đến mức không có một chút gió, nhưng làn váy kia lại bay phần phật.

Nàng sợ tới mức cứng đờ tại chỗ, hai chân run rẩy. Chấm dứt, ma đưa lối quỷ dẫn đường rồi.

“Nam Mô A Di Đà Phật…” Nàng tiếp tục khẽ niệm, nghiêng người qua phía kia cầu, cúi đầu giả bộ không có thấy gì ả. Nhưng chớp mắt một cái, ả đã đứng trước mặt nàng. Đôi giầy màu trắng thêu hoa tinh tế dính đầy bùn đất, cạnh chân là 1 trong vũng nước, còn có các loại rong rêu xanh xao cùng vỏ sò. Bây giờ nàng mới nhìn thấy rõ, thứ trên vạt váy kia Chưa hẳn hoa đào, mà là máu tươi thấm ướt.

Đột nhiên, ngọn đèn lồng ánh vàng êm ả trong tay nàng bắt đầu chuyển thành greed color rồi đỏ lên một cách kỳ lạ, như đang bị nhiễm máu vậy. Không gian tràn trề mùi gây của thịt rữa cùng mùi tanh hôi của máu.

“Nam Mô A Di Đà Phật…” kiên trì giơ chuỗi tràng về phía đằng trước, nữ quỷ kia lùi hai bước, nàng lại tiến lên hai bước.

Khi nàng đang đến cuối cầu, một tiếng cười ghê rợn vang lên. Nữ quỷ trước mặt nứt toác ra, tứ chi đứt ra thành không ít đoạn, giống như bị chém nát, mặt đất đều là máu & giòi bọ.

Nàng bị dọa suýt chút nữa ném chuỗi hạt trong tay và đèn lồng bỏ chạy, hai chân run lẩy bẩy.

Rồi nàng thấy có cái nào đấy tròn tròn nhanh như chớp lăn ra từ bên dưới ô, mái tóc dài black color cuốn quanh, là cái đầu của nữ quỷ đó! Từ đầu đến chân nàng như bị đóng băng, không thể cử động. Một giọng nói không dứt gào thét trong đầu, chạy đi chạy đi, nhưng chân không thể nhích nửa bước.

Cái đầu kia y như một quả bóng da, lăn qua lăn lại theo hình vòng cung, cứ đụng vào thành cầu thì bắn ngược quay về. Nó chóng vánh cọ tới bên chân nàng, làm nàng sợ tới mức suýt ngã bệt xuống đất.

Đọc thêm list Truyện sắc

lạng lẽ một lúc, nàng trừng góc nhìn cái đầu đột nhiên bất động bên chân, tim sắp nhảy vọt khỏi họng. Bỗng nhiên, cái đầu kia lăn lại gần hơn, bây chừ nàng mới nhìn thấy mặt của ả. Trên bề mặt đó có hai hốc lớn đen sì, đôi mắt đã biết thành móc ra, một con mắt không biết đi ở đâu, một con mắt khác thì được mạch máu, dây thần kinh và những bộ phận liên kết dính nửa phía trên mặt, lúc ẩn lúc hiện, con mắt trắng dã tàn bạo đảo về phần bên trước trừng cô nàng. Đôi môi ả như bị cá bên dưới sông cắn nát, run rẩy như muốn nói nào đó với nàng, nhưng lại chỉ phát ra tiếng lạch cạch giống tiếng gió thổi qua khe cửa gỗ.

Nàng cố nhịn cơn bi ai nôn, vượt qua chiếc cầu chạy về phía trước, bỏ mặc việc giẫm lên phần tay phía trên mặt đất. Đột nhiên chân nàng bị chộp lấy, là một nửa cánh tay phải, ngón tay ngâm trong nước trương phình, thối rữa & trắng bệch. Những chỗ đứt của cánh tay còn nhìn thấy cả xương trắng.

Trong nỗi lo ngại, nàng bắt gặp cái đầu kia như đang bắn sang phía mình, nó há to miệng cắn phập vào cẳng chân phải của nàng. Cơn đau hòa lẫn với không khí âm u lạnh buốt nháy mắt truyền khắp mọi ngóc ngách trong cơ thể.

Nàng quơ chuỗi hạt đánh về phía nữ quỷ, nghe thấy tiếng xèo xèo như thịt tươi đặt trên miếng sắt nóng đỏ, rất mất thời gian sau cái đầu kia mới tróc ra. Nàng co cẳng bỏ chạy, lại đột nhiên nghe thấy tiếng gì đấy vỡ bụp một tiếng, thấy bên dưới lòng bàn chân lấn cấn. Vừa nhấc chân lên xem thì không ngờ lại là một con mắt khác của nữ quỷ kia vừa bị mình bất cẩn giẫm nát, mủ & giòi bọ đang tuôn ra ào ạt.

Nàng vừa nôn khan vừa chạy như bay khỏi cầu, chợt nhận biết cái tay kia vẫn đang nắm lấy chân mình, mà cái đầu kia vẫn tồn tại lăn trên cầu, răng trên răng dưới mau lẹ, gọi: “Tay, tay, tay…”

Tiếng gọi vừa thê thảm lại vừa khủng bố, nhưng nữ quỷ không còn xuống cầu, cũng không hề đuổi theo. Người chết thảm trong nước, linh hồn lâu hơn chỉ có thể sinh tồn ở nơi đây.

Nàng cố hết sức kéo cánh tay kia ra khỏi chân mình rồi ném nó quay trở về cầu, tiếp nối xoay người chạy thục mạng. Khuôn mặt nàng sớm đã cắt không thể một giọt máu.

Người trong thôn lúc đó đều đã ngủ, yên tĩnh tới mức trong cả tiếng gà chó kêu cũng không nghe thấy. Nàng điên loạn chạy tới đập cửa tiệm thuốc, nhưng tất cả mỗi người giống như đều chết trong mơ, không có lấy một chút phản ứng, không tồn tại lấy một nhà sáng đèn. Nàng liều mạng đập cửa một lúc lâu mới có người replay.

“Ai đấy…?”

“Trương đại phu, Trương đại phu, con là Tiểu Cốt! Mau tới cứu cha con, ông ấy sắp chết rồi!” Tiểu Cốt lòng nóng như lửa đốt hét to.

Xem thêm thể loại Ngôn tình trọng sinh

“Được, đc, Tiểu Cốt, con đừng lo, đợi bác mặc quần áo & lấy đồ đã. Nhanh thôi, nhanh thôi…”

Không lâu sau, một ông cụ đã bạc nửa đầu đưa đi hòm thuốc bước ra, vội nôn nả vàng chạy đến cạnh bên nàng.

“Sao con lại đi một mình trong đêm hôm khuya khoắt thế này! Đi đường không gặp gỡ thứ gì chứ?”

“Vừa nãy trên cầu có… không còn cách nào khác, ba đột nhiên bệnh nặng…” Tiểu Cốt nắm chặt áo Trương đại phu, nấp phía sau ông, khập khiễng bước đi, người vẫn còn đấy run lẩy bẩy. Khi đi đến gần tới cầu lén nhô đầu ra, lại thấy thi thể tàn tạ & con mắt mình giẫm nát lúc nãy bày đầy phía trên mặt đất đã mất tích. Hệt như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Bát tự[1] của nàng rất hiếm, âm khí quá nặng, thiên sát cô tinh[2], trăm năm khó gặp gỡ. Lúc nàng thành lập và hoạt động cũng chính là lúc mẫu thân vì khó sinh mà mất, cả thành vởn một mùi hương quái lạ. Rõ ràng là cảnh xuân sáng chóe, ấy vậy mà chỉ trong nháy mắt trăm hoa úa tàn, chính vì như thế nàng tên Hoa Thiên Cốt.

[1] Bát tự: là một trong hiệ tượng bói toán được xây cất trên cơ sở kim chỉ nan của Kinh Dịch với những thuyết can chi, âm dương, ngũ hành… căn cứ vào giờ, ngày, tháng, năm sinh theo âm lịch and giới tính.

[2] Thiên sát cô tinh: Sao chiếu mệnh của một người, tức nghĩa tất cả những người thân xung quanh sẽ gặp gỡ tai họa.

cha nàng là một tú tài thi rớt lâu đời, vì mệnh xuất sắc nên vẫn cưu mang đc nàng đến hiện nay. Nhưng bởi vì thể chất Hoa Thiên Cốt rất dễ cuốn hút yêu tinh, mang tới cho thôn không ít bất tiện, nên bọn họ đành phải ở trong 1 căn nhà gỗ bên con sông chảy qua thôn.

Hoa tú tài đã mời cao tăng tha phương đến xua quỷ sửa mệnh cho Hoa Thiên Cốt, song vị hòa thượng đó cũng chỉ từ chối. Ngài cho Hoa Thiên Cốt một chuỗi tràng hạt đã mang bên mình lâu đời & dùng da của tám con chó đen may thành áo khóa ngoài giấu đi hương thơm quái gở mà chỉ hồ ly tinh ngửi đc trên người nàng, lại còn dặn dò sau khi mặt trời lặn tuyệt đối không được ra khỏi nhà, thế cho nên Hoa Thiên Cốt mới sống an toàn đc đến năm mười hai tuổi.

Trương đại phu thương nàng tuổi còn nhỏ dại mà phải chịu nhiều tủi cực nên rất cân nhắc hai thân phụ con họ. Ông là thầy thuốc, tay nắm rất nhiều sinh mệnh, dính dáng tới sống chết của quá nhiều bạn, dương khí và sát khí tương đối nặng nên tiểu quỷ bình thường không có gan tới trêu chọc. Trương đại phu nắm tay Hoa Thiên Cốt về nơi hai cha con họ ở, trên đường không gặp gỡ bất cứ bất tiện gì.

Bệnh của Hoa tú tài rất nặng, sống bao năm với Hoa Thiên Cốt, không thể tránh khỏi một số loại tà khí quấn thân, chưa tới bốn mươi và lại già nua nhỏ yếu như người năm mươi, sáu mươi. Trương đại phu lắc đầu thở dài, chỉ sợ đêm nay không qua khỏi.

Hoa Thiên Cốt chạy ra chạy vào đun nước, sắc thuốc, lau các giọt mồ hôi cho Hoa tú tài, không có gan để mình rảnh rỗi. Chắc hẳn rằng trong thâm tâm nàng đã mơ hồ nhận ra cho nên luôn băn khoăn lo lắng sốt ruột. Thế gian này, nàng chỉ có phụ thân là kẻ thân duy nhất.

Hoa tú tài rốt cuộc không còn gượng được đến hừng đông, lúc hấp hối vẫn lo lắng sau khoản thời gian mình chết Hoa Thiên Cốt chỉ từ một mình sẽ thế nào. Trương đại phu an ủi ông sẽ thu dưỡng chăm lo Hoa Thiên Cốt, nhưng Hoa tú tài lại không muốn liên lụy tới Trương đại phu, cũng sợ đại phu không bảo vệ Hoa Thiên Cốt đc lâu. Chính vì vậy dặn Hoa Thiên Cốt sau khi ông mất thì lên Mao Sơn[3] bái sư học nghệ. Đợi đến khi thành tài sẽ không sợ yêu ma quấn thân nữa.

[3] Mao Sơn: Mao Sơn được mỗi cá nhân biết đến với uy danh đệ nhất khưu tà trừ ma. Mao Sơn phái có các đời tông sư rất khét tiếng, qua nhiều thời, sáng tạo ra các pháp thuật xuất chúng, có tác động rất to lớn đến văn hóa đạo giáo Trung Hoa.

Coi thêm list truyện Đam mỹ trọng sinh

Hoa Thiên Cốt nắm chặt bàn tay đang lạnh dần đi của phụ vương mình mà âu sầu hiu quạnh. Đến cả phụ vương cũng đi rồi, 1 mình nàng đơn độc ở lại trên đời này còn có ý nghĩa sâu sắc gì nữa? Nàng cố ép mình không được khóc, từ nhỏ đến lớn, việc phụ vương nghiêm khắc nhất với nàng đó là không cho nàng khóc. Nàng biết một là vì mình khóc trời sẽ sở hữu chuyện lạ, hai là vì phụ thân biết ông không hề ở bên nàng mãi, nên bắt nàng cố gắng học cách tự lập & trẻ trung và tràn đầy năng lượng.

Trương đại phu giúp nàng giải quyết vết thương trên chân, lau sạch đống máu đen đặc, vẩy chút tàn hương, thoa ít thuốc mỡ, băng bó lại. Chỉ là chút độc của xác chết, cũng không nghiêm trọng lắm.

Ngày hôm sau Trương đại phu & vài người nhiệt tình trong làng giúp nàng làm một tang lễ dễ chơi. Trương đại phu cho rằng nàng còn quá bé dại, không hề ở một mình bên phía ngoài được, ông muốn nhận nuôi nàng trước, ít nhất tới khi vết thương trên chân nàng lành lại. Nhưng nàng quyết định một mình ra đi, vâng lời phụ thân lên Mao Sơn học tập. Trương đại phu không lay chuyển được nàng, đành phải giúp bán mấy sản phẩm có giá trong nhà lấy tiền, tiếp nối lại cho nàng thêm ít ngân lượng.

đêm tối sau, Hoa Thiên Cốt mặc áo da chó, nghe tiếng gió lùa and tiếng kêu khóc inh ỏi, nằm trên ván giường trong căn nhà gỗ trống trơn mở hai mắt thức trắng đêm. Trong đầu nàng đầy các khổ cực & băn khoăn về con đường tương lai. Sáng sớm tinh mơ, nàng chào từ biệt mỗi người tiến lên Mao Sơn.

Trắc trở trên đường hơn hai tháng, vất vả lắm mới tới được chân núi, nàng nghỉ tạm một đêm rồi lại khởi hành. Có điều đi thế nào thì cũng không lên đc đỉnh cao nhất, cụ thể đã ở ngay trước mắt rồi song ở đầu cuối vẫn trở lại chỗ cũ.

Chẳng lẽ ma làm? Nàng vốn là đứa mù phương hướng, dù người chỉ đường có lý giải cặn kẽ bao nhiêu, cho dù cho có cả bản đồ, nàng vẫn luôn luôn lạc đường. Không chỉ có thế tối đến không hề đi, sáng lại bị ma ám, nên lâu như thế mới đến đc Mao Sơn.

Đi lòng vòng bên trên núi mấy ngày, từ Nhị Mao đến Tam Mao, hết hang này tới động kia, ví dụ đỉnh núi đã ở trước mặt rồi nhưng nàng lại không còn lên được.

Hoa Thiên Cốt trông ra xa, núi non trùng điệp xanh ngắt một màu, mênh mông không người ở. Đỉnh núi Mao Sơn cao kều y hệt như đỉnh đầu của chòm sao Thanh Long xanh rì, đang bồng bềnh trong biển mây u ám và đen tối.

Ài, thần tiên ơi, rốt cuộc các vị trốn ở nơi nào? Hoa Thiên Cốt ngẩng đầu nhìn bầu trời lúc nãy còn nắng đẹp giờ đã âm u nhiều mây. Nàng vươn tay ra, chợt thấy những hạt mưa đang rơi lất phất. Xung quanh dày đặc cây xanh, nàng bỗng hoang mang chưa chắc chắn đâu là hướng Bắc.

Hoa Thiên Cốt mặc chiếc áo khóa ngoài blue color đã sửa nhỏ dại đi của cha, tóc buộc cao giả nam, đầu đội nón, tay trái khoác hành lí, tay phải cầm gậy là cành cây lúc nãy vừa bẻ ngừng, vẫn mặc trên người chiếc áo da chó như hình với bóng, bên cạnh hông còn giắt một cái liềm cũ.

Mưa dần nặng hạt, chân nàng lấm lem bùn đất, càng đi càng gian truân. Không kết thúc rồi, mệt quá, Hoa Thiên Cốt ngồi dưới một gốc cây đại thụ nghỉ ngơi tránh mưa. Ngày tìm đường, tối vội vã tìm chùa chiền, nhà dân hoặc lán ngựa trong phòng trọ đặt chân. Nếu tới nơi đồng không mông quạnh, cũng chỉ có thể tìm ngôi miếu đổ nát nào đấy, hoặc là trèo lên cây ngủ.

mặc dù nàng đã chạm chán quỷ vài lần, còn bị bóng đè nữa, nhưng may nhờ có chuỗi phật châu and mấy lá bùa trong miếu đảm bảo nên không có chuyện gì xảy ra. Không chỉ có thế nàng cũng biết linh hồn của phụ thân nhất định đang thầm bảo đảm an toàn mình. Chỉ có điều ma quỷ gặp mặt vừa mới đây càng ngày càng lợi hại, quả nhiên ngôi làng bé dại của nàng vẫn còn đấy kém xa. May mà Mao Sơn là nơi linh khí, nàng đi lòng vòng mấy thời nay nhưng dù cho là ban ngày hay đêm tối đều không gặp trở ngại gì.

Nàng lấy màn thầu ra ngoạm một miếng lớn. Trước giờ chỉ nghe người ta đồn đạo sĩ Mao Sơn trừ yêu diệt ma, cũng không biết có lợi hại như vậy thật hay là không. Nàng lại không mang nhiều ngân lượng bên người, không hề đóng nhiều chi phí khóa học. Mấy vị đạo sĩ ấy liệu có chịu nhận một con nhóc làm đồ đệ không đây?
Chúc bạn đọc truyện ‘Hoa Thiên Cốt vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>