Đừng bỏ dở tình yêu là bộ truyện có nội dung xoay quanh mối tình giữa một anh chàng có quyền lực tối cao lớn thuộc tổ chức chính quyền thành phố. Anh đã trút tiền bạc, công sức của con người sẽ giúp cho đàn bà của kẻ thủ sau khoản thời gian gia đình cô ta gặp gỡ biến cố

Ra mắt truyện ngôn tình Đừng bỏ qua Tình Yêu

Tác giả: Minh Châu Hoàn
Thể loại: Truyện ngôn tình

Trích đoạn truyện Đừng bỏ qua Tình Yêu

giờ đây đêm đã khuya, khu nhà trọ mười hai tầng lầu khu vườn hoa Cẩm Hồ ở thành phố A, cả ngày Bên cạnh đó cũng không tồn tại người ở, bây giờ đang chợt đổi khác náo nhiệt hẳn lên.

Một cô bé nhìn còn rất trẻ từ trong thang máy bước ra bên ngoài. Cô có đôi mắt xếch sáng như sao khá nổi bật bên trên khuôn mặt ngăm ngăm đen nhìn rất mạnh khỏe. Đi theo cô con có mười mấy người, thoạt nhìn bộ dạng cũng nhận biết họ đã đc huấn luyện rất nghiêm chỉnh. Tốp người chia làm hai nhóm đi theo hai bên người cô, lặng lẽ không tiếng động.

Đỗ Phương Phương thoáng nhìn cánh cửa đóng chặt, trên môi liền hiện lên nụ cười đầy vẻ khinh thường. Nghe nói sống trong số ấy là cô tình nhân bé của ông xã tương lai của cô. Hà Dĩ Kiệt không tiếc tiền mua căn hộ đẹp tươi này cho tất cả những người đẹp bé ở, nghe đâu cô tình nhân nhỏ dại này đã đi theo Hà Dĩ Kiệt được bốn năm, thật đúng là hiếm có! Nhưng dù sao cũng phải nói, cô ta thật sự là kẻ có chút âm mưu, chỉ có điều, những loại yêu quái như thế, có giữ lại sau cuối cũng chỉ gieo họa mà thôi.

“Tiểu thư, phải hành vi như vậy thật sao? Nếu mà Tướng quân biết…” Người con trai kia vừa mới mở miệng, Đỗ Phương Phương liền liếc cặp mắt sắc như dao nhìn anh ta một chiếc, người nọ lập tức cúi đầu không dám lên tiếng nữa. Ai mà chưa biết tiểu thư là bảo bối, là viên ngọc quý, là trứng mỏng mảnh ở bên trên tay lão tướng quân chứ. . Từ bé dại ngài đã nuôi dưỡng cô ở bên giống như một bé trai, suốt ngày lăn lóc quậy phá nằm phí trong ngoài doanh trại. Đỗ Phương Phương đã luyện được kỹ thuật cưỡi ngựa, bắn súng cực giỏi, khiến lão tướng quân cực kỳ hài lòng, thậm chí mấy lần ngài còn thở dài nói với mấy tâm phúc rằng, chỉ tiếc nhà chỉ có 1 mình Phương Phương, lại Chưa hẳn là một trong những bé xíu trai, bằng không cô sẽ kế thừa được sự nghiệp của ông!

>>> Tham khảo thêm truyện tranh ngôn tình xuyên không

Dù vậy trong ngày thường ông cũng vẫn luôn bình chọn cao về cô, còn phá lệ tự mình đưa cô theo bên mình để rèn luyện. Đỗ Phương Phương ở cùng với ông nội còn nhiều hơn nữa là ở cùng với cha mẹ mình. . Tiểu thư Phương Phương đi theo Đỗ lão tướng quân có ai là chưa chắc chắn, chỉ cần một câu nói của Phương Phương đã thắng luôn nghìn vạn câu nói của người khác. Thông thường đương nhiên việc tiền hô hậu ủng như thế nào, nịnh nọt như thế nào cưng chiều đến đâu cũng không đủ. Dần dà, thậm chí những gia giáo tốt đẹp trong mái ấm gia đình cũng phai nhạt dần đi, nhưng tính tình cao ngạo ương ngạnh cũng không khỏi bị nuôi lớn dần thêm. Huống chi lão tướng quân so với cô lại rất thiên vị, mấy lần cô chọc họa cũng đều được lão tướng quân cố ý ỉm đi, chỉ có vài lời trách cứ cô mà thôi. Sau một thời hạn dài, Đỗ Phương Phương đã biến thành người đã nói một thì không có hai, trong cả là nằm phí trong mái ấm gia đình, thân phụ Đỗ có những lúc cũng phải nhường cô mấy phần.

Cô đam mê cưỡi ngựa, thông thường chiếc roi da trâu cuộn lại thành ba vòng bé dại tuyệt vời không rời khỏi tay. Diễ♦n☽đ♦àn☽lê☽q♦uý☽đ♦ôn nằm phí trong thành phố Bắc Kinh này, khét tiếng “Đỗ Tam mã tiên tiểu thư” nổi như cồn. (Đỗ Tam mã tiên tiểu thư: Tiểu thư ba vòng roi ngựa bọn họ Đỗ) mặc dù vậy nghe mấy vị quần là áo lượt (chỉ các người con nhà phong phú quyền quý) đã có lần hưởng qua mùi vị này, kế tiếp buôn dưa lê với người khác rằng, Đỗ Tam tiểu thư quả đúng là kẻ có lòng dạ bất lương, bọn họ cũng chỉ là nhìn dáng dấp đẹp tươi của cô không giống với các bộ dáng yểu điệu, õng ẽo của các thiên kim con nhà thế gia kia, mà mấy lần nổi lên ý định muốn sexy nóng bỏng cô. Ngờ đâu người phụ nữ kia lại y như một ngọn núi lửa đang làm việc, chưa nói được hai câu đã rút roi ra luôn ! Họ bị dính hai roi đã phải nằm dưỡng bệnh suốt một tháng, lại còn tồn tại người YY(tự sướng) nói, nghe nói ngày trước Đỗ Tam mã tiên tiểu thư đã xin một cụ già người dân tộc sống du mục, thọ hơn trăm tuổi ở tận Mông Cổ đặc chế cho mình chiếc roi này. Diễ●n☆đ●ànlê☆q●uýđ●ôn Chiếc roi làm từ một thứ vật liệu rất hiếm có, ngâm tẩm suốt nửa năm, không dừng lại ở đó trên chiếc roi này còn găm đầy những cái gai nhìn rất dọa người. Một roi quất xuống, cho dù là con trai thuộc loại “cương cân thiết cốt” (mình đồng da sắt), cũng phải bị rách nát da lóc thịt!

Lại có người dám to gan không muốn sống, đã gieo rắc đồn đại rằng, trong tương lai người đàn ông nào cưới Đỗ Phương Phương, thành phần kia của người ấy sẽ không còn… Cứng nổi! Tiếng nói này tiếp nối đã truyền tới tai Đỗ lão tướng quân, ông già liền vỗ tay cười to, khen ngợi không chấm dứt, nói rằng không hổ là phụ nữ sinh ra trong gia đình nhà tướng, thậm chí còn bảo, nếu sau đây người nào không hàng phục nổi Phương Phương thì không đồng ý, lại càng không tồn tại tư cách làm con rể nhà chúng ta Đỗ của ông!

tiếng nói này nhất thời truyền ra, Đỗ Phương Phương lại càng thêm kiêu căng quá đáng. Những người thuộc dòng dõi hào môn quyền quý và cao sang cũng núp xa xa để ngăn cản cô, mặc dầu trước kia trong số những cuộc xã giao cô vẫn đc mệnh danh là một trong đóa hoa hồng có gai, nhưng càng về sau này, càng dần dần ít có người tới hỏi han cô. Dù là là hoa hồng ngát hương đi nữa, nếu bị gai đâm thì người ta thà đứng đằng xa để ngửi hương bay đến còn hơn, tất nhiên việc giữ lại mạng sống vẫn là chuyện quan trọng hơn.

về sau cô tới sống ở thành phố A, do có chút thân thiết với Đặng Hoa, thiên kim ở trong nhà bọn họ Đặng, nên cũng hay đến nhà riêng của gia đình chúng ta Đặng. Ở đây cô cũng đã tham gia một vài buổi xã giao mấy lần, do đó mới quen biết Hà Dĩ Kiệt. Người đàn ông này còn có cái nào đấy khác hẳn với mấy người con nhà thế gia thuộc phường giá áo túi cơm mà cô vẫn gặp thường ngày, vì vậy từ từ trong thâm tâm Đỗ Phương Phương đã có tình cảm với anh. Nói đúng ra hai người cũng đã có lần chạm chán nhau mấy lần, tình chàng ý thiếp cũng chỉ mấy tháng sau đã đính hôn…

Còn giờ đây, chiếc roi da trong tay Đỗ Phương Phương đang quấn ở bên trên cổ tay nho nhỏ tuổi màu lúa mạch của cô, nghe thấy thuộc hạ nói như thế, cô nhếch môi lên cười một tiếng, nhấc chiếc roi trong tay chỉ vào cánh cửa kia, hàm răng trắng như ngọc cắn vào đôi môi màu hồng, đôi mắt sáng như sao trời hiện ra chút chua ngoa, mặc dù vậy trong giọng nói vẫn mang âm điệu kiêu căng của con nhà quyền quý: “Phá cửa cho tôi!”

Bốn chữ nói ra như đinh chém sắt, thuộc hạ cũng không có gan chậm rì rì nữa, lập tức vung tay lên. Mấy người kia vốn dĩ đã được đào tạo nghiêm chỉnh liền xông tới, chỉ có hai ba lần, cánh cửa kia liền biến thành một đống vỡ vụn, rơi vung vãi đầy đất.

Đỗ Phương Phương đắc ý cười một tiếng, chiếc roi da đang quấn bên trên tay khẽ siết lại trong tâm địa bàn tay một chút. Đôi giầy quân nhân dưới chân cô đạp phía trên mặt đất vang lên tiếng cộp cộp. Chiếc áo choàng dài màu đen, bao lấy thân hình tuyệt đẹp nhưng lại không làm lộ ra hiện thân thể mảnh mai gày gò của cô. Mái tóc vừa được chỉnh trang lại rất đẹp, mang chút hương vị của sự hiên ngang trẻ trung và tràn trề sức khỏe, tư thế oai hùng. Thoáng nhìn, cô luôn là một người con gái xinh đẹp trẻ đẹp, tuy vậy đôi mắt kia lại có vẻ không phù hợp lắm với gương mặt bé nhỏ của cô, chung quy nó làm cho tất cả những người ta có cảm hứng cô rất chua ngoa.

Tương Tư đã đi ngủ từ tương đối lâu rồi. Thời tiết ở thành phố A vừa mới đây đổi khác thường xuyên, đang vô cùng nóng hổi như mùa hạ lại bất ngờ rất là lạnh như mùa đông. Từ nhỏ cô đã sợ lạnh, ngày còn chưa tối cô đã mở lò sưởi cho ấm tiếp đến chui vào trong lớp chăn mềm mịn nằm xem tivi, sau đó nặng nề ngủ thiếp đi.
Chúc bạn đọc truyện Đừng bỏ lỡ tình yêu vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>