Một đêm triền miên, quăng qua hai trăm đồng, tự nhận mình xui xẻo! Hầu như tưởng từ nay là kẻ qua đường, nhưng lại ba lần bốn lượt bị bắt quay về giường

Trình làng truyện xin hãy ôm em

Tác giả: Bắc Chi
Thể loại: ngôn tình

Trích đoạn truyện Xin hãy ôm em

Lâm Uyển Bạch mở mắt ra, cơn đau xa lạ bên trên người khiến cho cô bàng hoàng nhận được nhiều loại chẳng hề mơ.

Nơi cô đang hiện ra là một phòng hotel, ánh nắng ngày mới mông lung hắt vào, làm nhòe đi tấm thảm trải sàn and một cái giường với tình cảnh “nóng bỏng”. Xống áo của cô từ trong ra ngoài đều rơi hết xuống đất, nhăn nhúm hết cả.

Tối qua cô đã biết thành ai đó cưỡng bức!

Lâm Uyển Bạch ôm đầu, nỗ lực nhớ lại. Cô thao tác partime trong một quán bar, công tác chủ yếu là quảng bá rượu cho khách, có một vị khách già tâm ý đen tối cứ nằng nặc bắt cô uống rượu rồi mới giao tế . Sau khoản thời gian uống kết thúc, cô bắt gặp trong rượu có bài toán, đau buồn lắm mới thoát ra phía bên ngoài được. Sau thời điểm ra khỏi thang máy, trong tình thế cấp bách, cô chui vào một trong những khoảng không khác, nối liền ký ức biến thành gần như mảnh vụn vặt…

Cánh cửa nhà rửa ráy bất ngờ đc hé mở .

Bấy giờ cô mới bắt gặp ra của phòng ngoài mình còn có 1 người khác. Lâm Uyển Bạch nhanh chóng kéo cao chăn lên trùm kín thân thể .

Phóng tầm mắt qua nhìn, cô phát hiện chính là vóc dáng thon dài lớn lực lưỡng của một người con trai phương Bắc, đường nét ngũ quan cương nghị nhưng không thực sự thô, vô cùng đẹp trai.

Mà bên trên hông anh ta chỉ quấn độc một cái khăn tắm, nửa người bên trên cứ thế lồ lộ ra bên ngoài không chút che đậy. Lồng ngực chia nhỏ ra làm hai bên rắn chắc phân biệt , nhìn tiếp xuống bên dưới là từng múi cơ bắp vừa phải, quy chuẩn chỉnh and đường nhân ngư thấp thoáng, nước vẫn còn đấy đang bé xíu xuống bên trên mái tóc ướt.

Lâm Uyên Bạch đỏ mặt quay đi nhưng tiếp đến lại khẩn trương quay lại nhìn.

>>> Xem thêm thể loại Truyện tranh ngôn tình có thịt

Lần trước tiên của cô cứ thế bị người lạ trước mặt này cướp mất, không dừng lại ở đó cô còn bị giày vò đến chết đi sống lại!

Người đàn ông đi qua kéo tung rèm cửa ra, cầm một điếu thuốc trên bàn lên, quay lại liếc xéo cô rồi nhả ra một làn khói: “Nhìn cái gì, muốn làm lại đợt tiếp nhữa hả?”

Lại cái đầu anh!

Lâm Uyển Bạch phẫn uất trong tâm địa.

Nỗi đau mất đi sự trinh trắng đã biến đổi thành đích thực, cô chỉ với cách chấp nhận số phận quấn chặt chăn, nỗ lực không bước xuống giường trong trạng thái trần truồng để lần lượt nhặt từng mặt hàng lên, ôm cả vào lòng rồi đi vào nhà tắm .

Khi cô trở ra, người con trai vẫn đang đứng trước khung cửa sổ sát đất, gạt gạt tàn thuốc, rồi đi thẳng về phía cô.

Lâm Uyên Bạch căng thẳng lùi về phía sau nửa bước, bỗng thấy anh sau khi đi tới trước mặt mình chỉ cúi người xuống, nhặt ví tiền dưới đất lên, rút ra hai xập tiền rồi ném đại lên giường: “Tối qua cô rất nhiệt tình nên tôi cũng khá yêu cầu , ở đây tôi có hai vạn.”

Lâm Uyển Bạch nhìn theo hai xập tiền.

Hai vạn chẳng phải là một trong những con số lớn, nhưng quá đủ để trả tiền thuốc của bà ngoại trong vòng một tháng.

Cô ngẩng đầu lên, người đàn ông có 1 đôi mắt rất sâu & thâm trầm. Tầm nhìn của cả hai va vào nhau, nên thái độ ghẻ lạnh khinh khỉnh ấy cũng quá ví dụ. Bên cạnh đó ở trong mắt anh ta, kiểu thiếu nữ tùy tiện lên giường với con trai như cô chỉ đáng với từng ấy tiền.

cảm xúc hổ thẹn nặng nề từ trong trái tim dâng lên.

Người nam nhi cười khẩy, nheo mắt lại, hơi nghiến răng: “Không cần tiền là muốn lời xin tôi đảm đang với cô à? Đừng có nằm mơ.”

Lâm Uyên Bạch đè nén cảm xúc phẫn nộ xuống, đút hai tay vào túi quần bò.

Cô không rút ra đc cả xấp, nhưng hai tờ thì đc.

Hồi còn đi học , cô đó là một đứa con thật thà ngoan ngoãn, luôn là kẻ thiếu điển hình nhất trong đám đông, chưa bao giờ cãi nhau, thậm chí là đỏ mặt gân cổ lên với ai. Nhưng thỏ khi điên lên cũng cắn người đấy, cô gip tay lên, quăng tiền vào gương mặt xuất chúng kia.

“Hai trăm đồng là giá tôi trả cho anh, sao hả? Không cần tiền, định bắt tôi có trách nhiệm với anh à?” Lâm Uyển Bạch bắt chước ngữ khí ban nãy của anh ta, cũng cười khẩy rồi lặp lại: “Đừng có nằm mơ!”

xong xuôi lời, cô ưỡn ngực ngẩng đầu rời đi, tuy rằng tư thế hơi xiên xẹo vì cơn đau buốt.

Hai tờ tiền nhân dân tệ màu đỏ lướt qua trước mặt. Cuộc đời Hoắc Trường Uyên sống đến hiện nay đã ba mươi năm, lần trước tiên phải đứng sững tại chỗ, cho đến khi cô rời đi đc vài giây rồi mới định thần trở lại.

Anh bực dọc tung chăn lên, bên dưới lòi ra một vết máu đã khô cong lại…
Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>