Đội trưởng sủng vk có Nữ chính được được người sáng tác diễn tả là một cô nàng có tình cách trẻ trung và tràn trề sức khỏe, biến hóa năng động đang là sinh viên đầy có tài của khoa khảo cổ của đại học A. Còn nam chính là một nam nhân kiêu ngạo, lạnh lùng, là đội trưởng đội đặc nhiệm uy danh ngút trời.

giới thiệu truyện Đội trưởng sủng vợ

Tác giả: Vyvy22052005
Thể loại: ngôn tình sủng, nữ cường

Trích đoạn truyện Đội trưởng sủng vợ

Diệp song Song là sinh viên năm cuối ĐH khảo cổ. Cô chỉ học khảo cổ theo truyền thống của gia đình mình nhưng mơ ước của cô là biến thành một quân nhân. Mái ấm gia đình cô khét tiếng trên toàn thế giới về ngành khảo cổ học. Cả một dòng chúng ta nhà cô đã theo ngành này. Cô từng đề cập với ba mẹ mình về sự việc theo học trường quân đội nhưng chúng ta nhất quyết không chất nhận được cô học với lí do là sợ đàn bà chịu khổ hay thua kém nam nhân trong trường. Chúng ta nghĩ vậy cũng phải thôi dù sao thì cô cũng chính là đứa con gái duy nhất trong số 4 đồng đội mà.

– “Oáp~~~”

Cô một tay bụm miệng ngáp ngáp,tay kia thì dụi dụi mắt.

– “Nè Tiểu tuy vậy à! Cậu biết gì chưa?”

bạn bè của cô Lam Mỹ Nhược choàng vai cô miệng cười toe toét

Lam Mỹ Nhược là bạn thân duy nhất của cô. Hai đứa chơi thân với nhau từ nhỏ dại. Cả hai thân nhau đến mức nhiều khi không cần nói cũng hiểu đc xem xét của người kia.

– “Có gì mà cậu vui dữ vậy? Không lẽ tối qua đi bar gặp mặt anh nào à?”

Cô liếc liếc mắt trêu chọc

– “Này cậu có còn là bạn mình không vậy? Ngoài chuyện này ra cậu không hề chuyện gì khác nữa à?”

Lam Mỹ Nhược làm mặt dỗi,quay mặt đi chỗ khác.

– “Rồi rồi tiểu tổ tông của tớ ơi! Có chuyện gì nà?”

Cô không đùa nữa mà ban đầu luận điểm chính

Lam Mỹ Nhược nghe vậy thì mặt mày hớn hở, hai chân thì nhún lên nhún xuống như trẻ con đc cho kẹo

– “Tớ vừa nghe đc tin biệt đội đặc chủng ZN của thành phố X sẽ đến trường ta vào tuần sau để tìm một sinh viên tốt cho nghĩa vụ giải cổ thư. Nè Tiểu tuy nhiên à, đây chẳng phải là thời cơ xuất sắc cho cậu nhập cuộc vào đội đặc chủng sao?”

Diệp song Song hai mắt sáng rực

– “Tin này của cậu là thật à?”

>>> Tham khảo thêm Truyện h

– “Tất nhiên là thật rồi.Tớ giỏi bụng lắm mới nói cho cậu biết đấy. Cố dành lấy cơ hội này nhé”

Lam Mỹ Nhược kiêu ngạo ra dấu đảm bảo

Áaaaaaa… Ước mơ của cô không thể qua xa vời nữa rồi. Hây ya phải cố lên thôi.

Cô ngoác miệng cười chạy biến đi mất để lại 1 mình Lam Mỹ Nhược đứng đó ngơ ngác.

______________

vào buổi tối cuối tuần đầy mong đợi đã đi đến. Cô tối qua háo hức đến nổi không ngủ đc, hai mắt thâm quầng như gấu trúc. Trên tay cầm một lon coffe đóng hộp, cô lững thững bước đến trường.

từ bây giờ cô phải bộc lộ thật xuất sắc mới có cơ may lấy được cái ghế vào đội đặc chủng.

Đúng 8h sáng,tất cả sinh viên tập trung tại phòng hội nghị của trường,từng người bốc thăm số thứ tự. Ui mẹ ơi! Sao cô xui quá vậy nè? Cô bốc được số 122/150 sinh viên, chắc sẽ phải xếp cuối hàng đây. Cô sẽ không bị hạn chế trong các việc xem thêm về bài check của các sinh viên khác. Như vậy cũng không tệ.

“Rầm”cửa phòng hội nghị xuất hiện, một người đàn ông cao lớn,ngũ quan tinh xảo, hàn khí tỏa ra khắp người bước vào theo sau là 2 hàng người mát rượi không thua kém, tất cả đều mặc quân phục nghiêm trang. Cả căn phòng hội nghị rộng lớn bỗng chốc trở nên thật bé từ khi có sự có mặt người nam nhi đó, mọi cá nhân trong phòng đều bất giác hít một ngụm khí lạnh.

Viện trưởng học viện chuyên nghành nhanh chóng hồi tỉnh, ông chậm rì rì bước lên trước người con trai kia, tay run rẩy đặt ra chào hỏi

– “Ngô…. Ngô tiên sinh! Chào mừng ngài đến với học viện khảo cổ này của chúng tôi!”

– “…”

Viện trưởng lau những giọt mồ hôi đã dính đầy bên trên cái đầu hói của ông, cánh tay dơ bẩn bên trên không trung cũng ngượng nghịu buông xuống

– “Các em à! Đấy là ngài Ngô Tử Đằng, đội trưởng đội đặc chủng ZN. Những em hãy cùng nhau hợp tác với ngài ấy để buổi tuyển chọn học viên nhập cuộc đội đặc chủng diễn ra xuất sắc đẹp nhé!”

Ông ta cố gắng vớt vát.

Thật mất mặt! Người nam nhi này không còn chừa cho ông chút mặt mũi trước sinh viên của bản thân à?

những sinh viên bên dưới cũng phần nào hiểu đc bầu không gian ngượng ngập trên sân khấu.Tiếng vỗ tay vang lên cũng xua tan phần nào bầu không khí áp bức của nhà.

Ngô Tử Đằng tĩnh mịch đứng đó nãy giờ thì đột nhiên môi mỏng dính khẽ mở

– “Xác định những cổ vật sau là gì, thuộc thời đại nào? 30 Phút. Triển khai ngay lập tức “

Giọng nói lạnh ngắt của anh âm vang khắp phòng hội nghị, anh phun ra mấy chữ đó rồi nhàn nhạt bước về phía hàng ghế đã được chuẩn bị trước.

Ngay sau khẩu ca của anh là 1 tốp người đưa đi những chiếc chén cũ kĩ tưởng chừng như sắp vỡ đến cho từng học viên.

Cô nhận mẫu vật cân nhắc đôi chút, tay thì búi lại mái tóc cho thật gọn gàng. May thật cách kiểm tra này sẽ tiết kiệm ngân sách ít nhiều thời gian a. Không chần chờ một giây cô nhanh nhẹn lấy bút viết lại câu trả lời của chính bản thân mình.

15 phút trôi qua

Cô thoải mái tự tin đứng dậy, trên tay là mẫu vật cùng câu trả lời, hiên ngang bước đến trước mặt viện trưởng trước con mắt ngạc nhiên của toàn học viện, cô dõng dạc tuyên bố

– “Thưa viện trưởng, em đã trả lời ngừng rồi ạ.”

Viện trưởng hí hửng, nhận lấy tờ tác dụng của cô.

đúng là sinh viên ưu tú của trường. Trả lời rất nhanh.

– “Tốt! Tốt lắm! Vậy em hãy cho Cả nhà biết về đáp án của em đi”

Cô gật đầu, đặt cái chén lên bàn,dõng dạc trình bày

– “Chào Anh chị cùng các member của đội đặc chủng ZN, chiếc chén cổ trên tay tôi đó là Tứ Dương Phương Tôn chén uống rượu làm bằng đồng cuối đời nhà Thương. Thân chén có hình 4 con dê. Các họa tiết này làm tôn lên sắc đẹp đặc trưng của cái chén không thể nhầm lẫn với bất cứ món cổ vật nào khác. Chiếc chén là biểu tượng cho sự giàu có tương tự như địa vị trong xã hội Đài Loan Trung Quốc thời bấy giờ.”

Vị cố vấn quan trọng đặc biệt của trường nhìn tờ giấy công dụng trọn vẹn trùng khớp với lời trình bày của cô, không nhịn được liếc mắt về phía anh. Anh cũng chỉ nhàn hạ gật đầu đồng ý coi như gật đầu.

– “Em đã kết thúc giỏi vòng check thứ nhất. Em rất có thể nghỉ ngơi một lát Hình như chờ các học sinh khác.”

Vị cố vấn nói. Cô không nói gì xoay người ra phía bên ngoài.

Nữa tiếng nữa lại trôi qua

Cô trở lại phòng hội nghị & ngay lập tức được mời ra khu thể dục Thể Thao. Một vài học viên khác khó hiểu bước theo. Lý Do bọn họ giám định đồ cổ mà phải ra sân tập?

Ra đến bãi tập, anh chắp tay sau lưng thong thả nói

– “Người của đội đặc chủng tôi thì luôn đối mặt với sinh tử bất kể lúc nào, bất cứ nơi đâu chính vì như vậy… Chúng tôi không cần những người vô dụng đến cả an toàn của bản thân mình cũng không hề giữ nổi.”
Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>