Hạ Nghiêu đạt được cách sống lại trở về thời trung học, gặp lại nhà bạn người nhà đã từng thầm mến, Vậy nên hắn vẫn lựa chọn cho chính bản thân mình một con phố rất nhiều ngược lại.

Trình làng truyện hiền thê luôn nghĩ tôi chưa yêu em đấy

Tác giả: Giang vai trung phong Tiểu Chu
Thể loại: đam mỹ vườn trường , trọng sinh

Trích đoạn truyện phi tần luôn nghĩ chúng tôi chưa yêu em đấy

“Chúng ta… chia ly đi.” Hạ Nghiêu lúc nói ra phần nhiều lời này, sắc mặt tất cả chút tái nhợt, lại cũng như thở phào nhẹ nhõm vày buông xuống được những áp lực. Ly coffe trong tay vẫn bốc hơi ấm, đầu ngón tay nuốm cốc cafe đã trở nên hơi nóng làm đỏ lên.

Chu Độ ngồi chống chọi với mặt chưa cảm hứng chú ý chăm bẳm Hạ Nghiêu, các giọng nói không nghe ra là vui hay giận nhưng mà hỏi ngược lại: “Cậu gồm ý gì?”

Hạ Nghiêu cúi đầu không khuyên bảo.

Chu Độ quan sát cậu châm bẩm thật lâu, giọng nói âm u hỏi: “Tôi sẽ hỏi cậu có ý gì?”

Hạ Nghiêu hít sâu một hơi, bình tâm mở miệng nói: “Chu Độ, em chưa thích anh nữa, bản thân mỗi chúng ta chia ly thôi.”

“Không thích tôi?” góc nhìn Chu Độ lạnh đi, hùng hổ dọa thành viên gia đình nói: “Cậu lớp 12 ép chúng tôi và một khu vực mang cậu tại sao chưa nói không thích bên tôi, cậu đại học cuốn hút chúng tôi cùng cậu lăn giường tại sao chưa nói không thích tôi? Cậu cùng chúng tôi cùng mọi người trong nhà 7 năm, ngày nay new bảo rằng cậu chưa thích chúng tôi nữa?”

>>> Coi thêm Truyện ngôn tình tổng tài

Lời này của Chu Độ cũng như một thanh đao sắc bén, moi gần như thứ bỉ ổi hèn hạ nhưng Hạ Nghiêu giấu sâu dưới đáy lòng ra ko kể ánh sáng.

Năm đấy đúng là cậu dùng âm mưu để ép Chu Độ ở mặt cậu, chũm dẫu vậy vẫn nhiều năm do đó, cậu biết bạn làm cho sai rồi, một bạn nếu như không thích mình, thì dù gồm cưỡng ép mình đó ở theo người cũng vô dụng.

Cậu ngày nay phiêu dạt được sai lầm của bản thân mình, thành thử cậu muốn buông tay Chu Độ để anh rời đi.

Hạ Nghiêu im lặng nghe kết thúc những lời này của Chu Độ, bàn tay ráng ly cà pha hơi siết chặt lại, cúi đầu nhẹ giọng lặp lại một câu: “Em muốn cùng anh chia tay.”

“Chia thì chia!” Chu Độ bất chợt từ ghế đứng lên, “Cậu cho rằng bên tôi thích vấn đề ở bên cậu sao?” Hắn cao các giọng nói, ánh nhìn của những người bao phủ thoáng mẫu rất nhiều tập thông thường hết về bên hai mọi người.

“Nhìn gì cơ mà nhìn!” Chu Độ hét lớn có hầu hết người trong gia đình vây xem, sau đó nạm dòng áo khoát cố gắng bên trên lưng ghế đi ra ngoài.

Chu Độ vừa đi, cái lưng găng của Hạ Nghiêu liền cong xuống, đôi mắt bị hơi ấm của coffe bốc lên làm cho bao gồm chút ẩm át, cậu dùng sức nháy mắt một mẫu.

tuy thế làm cho cậu bất ngờ nhất chính là, Chu Độ chứ chưa đi ra tới cửa ngõ, liền xoay bạn đứng lại ở bên cạnh cậu.

Hạ Nghiêu tất cả chút kinh ngạc quan sát Chu Độ xây dựng thương hiệu lần nữa trước mắt gia đình bạn.

Vẻ mặt Chu Độ tất cả chút chưa kiên nhẫn nói mang Hạ Nghiêu: “Còn ngồi ngốc ở đây làm gì, về nhà!”

Lông mi Hạ Nghiêu hơi run một chút: “Em… chút nữa đang tự về.”

“Tự về?” Chu Độ lại lần nữa cao giọng, “Bên kế bên tuyết Khủng vì thế cậu làm cho sao trở về, sở hữu lại sau khi trở về không hề sẽ cùng bên tôi ở một địa điểm sao.”

Hạ Nghiêu hiện thời bắt đầu chậm trễ từ ghết đứng lên, cúi đầu đi theo sau Chu Độ.

Hai bạn vừa đi tới cửa của quán cafe, Chu Độ liền chấm dứt lại, anh quan sát tuyết cất cánh tán loạn bên ngoài, nhíu mày một dòng, kéo cái khăn quàng từ trên cổ xuống, xoay người nhà quấn lên cổ Hạ Nghiêu. Không ngóng Hạ Nghiêu mở miệng lần nữa, anh liền xoay bạn kéo cửa kính của tiệm coffe, lấn sân vào trong cơn gió tuyết đã thổi tới tấp.

hệ thống sưởi trong xe vặn vẹo đủ ấm, mùi hương của con khăn quàng vốn ở trên cổ Chu Độ trong không khí chật không lớn lờ đờ bọc quanh chóp mũi của Hạ Nghiêu, cậu cúi đầu, đem nửa khuôn bên vùi vào trong dòng khăn quàng đang được quấn trên cổ.

Hai mình cả con đường mọi im lặng, khi xe đứng hóng đèn blue ở một té bốn, Chu Độ mới mở miệng hỏi: “Chia bao lâu?”

“Cái gì?”

“Tôi hỏi cậu hy vọng chia tay trong bao chậm, bên tôi biết, cậu chẳng hề đã làm cho mình có tác dụng mẩy mang chúng tôi sao? Vị cái gì, có lẽ nào là lễ Giáng Sinh mấy bữa trước chưa ở bên cậu? Chúng tôi nói rồi hôm đó gồm việc, buổi tối hôm đấy thật sự đề xuất cải thiện ca. Đến năm bắt đầu chúng tôi được nghỉ, lúc ấy sẽ cộng cậu đi ——”

“Chu Độ.” Hạ Nghiêu thông báo cắt ngang hắn, “Anh… yêu em sao?” Cậu quay đầu chú ý Chu Độ, nhẹ giọng hỏi một câu.

Lỗ tai Chu Độ liền đỏ lên, anh ho khan một cái hắng giọng nói:” Nói tính năng này làm gì.” Sau đó có vẻ phản ứng kịp, nhịn xuống khóe miệng chóng vánh liếc qua Hạ Nghiêu ở mặt, lại đem đầu hai thành viên đặt đối diện, bên quan sát thẳng phía trước nhưng mà nói: ” Thì ra lúc đầu cậu là muốn nghe đặc điểm này sao, thật là, sao cậu lại giống mấy em gái nạm hả, phần đông là thành viên gia đình mập rồi, nhưng sao ngày nào cũng nói nào tình nào yêu —-”

“Anh yêu em sao?” Hạ Nghiêu lại lần nữa cắt theo đường ngang hắn.

“Lời, lời này nếu như cậu ước ao nghe, cầm chúng tôi yêu cậu được chưa.” Tay cầm cố lái của Chu Độ cần dùng lực ráng chặt.

Hạ Nghiêu mất mác quay đầu, nhẹ các giọng nói một câu: “Em biết rồi.”

Tuyết rơi càng ngày càng to, Bên cạnh đó ý muốn đem cả thành phố chôn vùi. Hạ Nghiêu cảm nhận gồm chút buồn bực, Bởi vậy vươn tay khai trương sổ xe xuống một chút, gió lạnh theo khe hở trên cửa sổ xe lùa vào.

“Cậu chưa lạnh sao.” Chu Độ gửi tay căn vặn hệ thống sưởi hơi trong xe cao lên vài độ.

Hạ Nghiêu chuẩn bị được sống lại đóng cửa sổ xe lại, khóe mắt liền bắt gặp vẻ bên bối rối của Chu Độ ngã nhào vào phía bên dưới thân của bản thân mình.

“Rầm” một tiếng, Hạ Nghiêu ngay cả gian khổ cũng còn chưa kịp cảm nhận từ đầu đến chân đã hết đi ý thức.

Chúc Anh chị đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>