Thật sâu trong lòng anh làm đầy đủ chuyện là hy vọng em nên cảm giác ăn năn đối mang hầu như Việc em đã trải

Ra mắt truyện Giam cầm nhân tính

Tác giả: Ái Giảng Đồng Thoại vậy Sự
Thể loại: đam mỹ ngược

Trích đoạn truyện Giam cầm nhân tính

âm lượng cửa bị xuất kho, cạnh tranh cơ mà chẳng hề chói tai. Bạch Thiệu Lan sử dụng sức nâng mí mắt lên, ánh nắng hốt nhiên lóe qua khe cửa ngõ rồi biến mất. Xung quanh buổi tối black, góc nhìn mông lung khó Chịu đựng, qua một lúc chậm thì hình như nhìn thấy một loại bóng mơ biển.

cảm xúc ngột ngạt và khó thở kéo tới, cậu nhấc mắt lên, bắt gặp một dáng người nhà cao lớn đen tối.

“Anh là… Ai?” Cổ tay bị dây thừng trói chặt, chân cũng tất yêu động đậy. Cậu hoảng sợ, cố nhớ lại phần nhiều gì đang xảy ra trước đấy.

cửa hàng bar, ánh đèn, dáng mình khiêu vũ ấm rộp, bầu không khí ướt át. Cậu loạng choạng Cách ra khỏi cửa ngõ, nhìn giống như còn sẽ ôm ấp ai ấy trong ngực, định bụng về nhà ăn một bữa no nê. Đi tới khúc quanh…

Đúng! Là loại khúc quanh đó! Đi tới chiếc khúc bên cạnh cậu bị con người đánh lén, miệng bị đậy lại, giây khắc sau mắt liền buổi tối sầm lại, phân vân gì nữa.

“Anh muốn làm gì? Bắt cóc?” Bạch Thiệu Lan hóng cho chính bản thân mình tỉnh táo bị cắn lại rồi thương thuyết cộng kẻ bắt cóc, “Anh biết chúng tôi là ai, đúng không? Anh cao cấp đừng tổn thương bên tôi, mong bao nhiêu tiền bên tôi cũng có thể đến anh!”

Bắt cóc cậu, căn do bình thường nhất đó chính là vị tiền. Da cảnh ưu tú, công tử nhà giàu, trụy lạc trác táng, ngỗ ngược, thêm vào đó câu chấp, không có chừng mực. Bắt cóc cậu để kiếm tiền là công việc dễ dàng nhất.

bao phủ mờ ám, cậu cấp thiết thấy rõ được bên mũi của anh ý ta, dẫu vậy Bạch Thiệu Lan nghe được tiếng anh ta mỉm cười nhẹ, giọng nói khó mơ biển, có chút kinh thường, “Nhưng tôi chưa hy vọng tiền.”

Bạch Thiệu Lan ngửi được mùi vết mờ do bụi trên mặt đất, bao quanh black kịt trống rỗng, tự nhiên bắt gặp bóng dáng một vài đồ vật, khiến mang đến cậu nghĩ mang đến nơi giam nỗ lực bom tấn nhất – kho hàng bỏ phí.

“Anh mong mỏi dòng gì? Bất kì anh mong muốn thứ gì chúng tôi Có thể cho anh, bạn nên yên tâm lại ngồi trò chuyện đã có được không?” Bạch Thiệu Lan núm nhớ lại, Dường như cậu chưa một lần nghe qua các giọng nói của người con trai này, bất quá cậu bao gồm quá các kẻ thù, mang lại bản thân cũng không nhớ hết, vấn đề phải có tác dụng trước mắt là phải bảo toàn tính mạng vẫn.

“… Thật?” Anh ta hỏi, “Tôi muốn gì cậu Có thể cho?”

“Dĩ nhiên! Anh bắt cóc chúng tôi, chắc hẳn cũng biết, bên tôi có rất nhiều tiền, bất luận anh mong mỏi gì, chỉ có không phải những thứ không thực tế, chúng tôi đông đảo có vẻ cho những người mua được!”

Anh ta im lặng.

>> Đọc thêm top Truyện anime

Bạch Thiệu Lan tưởng rằng anh ta chạnh lòng, cậu nuốm áp chế nhịp tim điên loạn, sự run rẩy sợ hãi của bản thân, cầm lại dẫn dụ: “Tôi vẫn không báo công an, tôi đảm bảo! Chúng tôi đang coi tất cả như một giấc mơ, chúng tôi còn có thể phối hợp sở hữu anh để Call điện cho cả nhà tôi, anh thấy do đó đã đạt được không?”

hiện giờ, chi tiết chính yếu là đánh lừa cũng như xoa dịu. Theo tính bí quyết của Bạch thiếu gia, một khi đã thoát ra ko kể không chỉ vẫn Điện thoại tư vấn công an ngoại giả đánh gãy bốn chi, để mang đến anh ta đau đến mức sống cũng không được mà lại bị tiêu diệt cũng không xong. Nhưng mà hiện giờ cậu yêu cầu ngụy trang thành cát, thành thỏ, thành hết thảy đều sinh vật điềm tĩnh xinh tươi vô hại.

Anh ta chuyển động, ngồi xổm trước người thân cậu, cậu ngửi nhận thấy một mùi nước hoa mờ nhạt, bóng buổi tối khiến cho các điểm lưu ý xung quanh anh ta mơ đại dương cơ mà cũng bắt gặp hầu hết con đường nét khuôn mặt.

“Cậu cực kỳ tự tin rằng tôi vẫn thả cậu?” các giọng nói có chút không kiên nhẫn, ngay sau đấy, cằm của Bạch Thiệu Lan bị một bàn tay siết chặt nâng khuôn mặt cậu lên. “Tôi nói, bên tôi không mong mỏi tiền.”

Hô hấp của Bạch Thiệu Lan trở nên dồn dập, anh ta hỉ nộ vô thường, không phải ước ao tiền, riêng điều này thôi đã khiến cho cậu cảm giác cạnh tranh giải quyết.

chưa mong tiền chắc chắn là vì chưng không đủ cụm tiền nhỉ? Cậu vừa sẵn sàng chuẩn bị mở miệng nói ra một con số bên trên trời để chuộc chính bản thân mình, thốt nhiên dò ra bàn tay của anh ấy ta đã di chuyển xuống, dọc theo con đường cong của cằm rồi mang lại cổ, lông tơ body toàn thân cậu bị chất kích thích.

“Anh! Anh có tác dụng gì!” Cậu cố gắng giãy giụa, cảm nhận nổi giận khi bị xúc phạm đồng thời dâng lên cảm xúc sợ hãi, cậu không dám tưởng tượng mang đến vấn đề anh ta có ý định đấy có cậu.

“Chờ một chút! Anh tỉnh táo Apple lại đã! Chúng tôi là bầy ông! Chúng tôi thích phụ nữ!” Cậu hầu như hét lên.

hơn thế, bàn tay kia không dừng lại, mà thậm chí còn vòng ra áp gần cạnh lưng cậu, quán triệt phép cậu kháng cự.

“Tôi biết”. Anh ta nói, “Cậu nói cái gì cũng hồ hết mang lại tôi được, tôi không mong bất kể điều gì khác…”

Bàn tay sau lưng chạy dọc theo vòng eo mỏng manh của Bạch Thiệu Lan đụng cho loại mông gợi tình nhéo một chiếc, một ngón tay khác xoi mòm khe mông của cậu biện pháp lớp vải quần.

hiện thời, nếu nhưng mà không đoán được nữa thì cậu đúng thật là một kẻ ngốc. Bạch Thiệu Lan ác liệt tránh né, nỗi sợ hãi tràn khắp cơ thể. Bàn tay của anh ấy ta nhất thời bị cậu chốn ra, cậu hét lên:”Tôi xin anh, quanh đó đặc điểm này ra, bất kỳ điều gì cũng có thể.”

cho rằng sống qua 20 năm trôi chảy, Bạch tiểu thiếu gia mong mỏi gió bao gồm gió, ước ao mưa gồm mưa. Anh chị em bên cạnh ba gia đình chị chỉ cần mình cậu là Đấng mày râu, dù đến cậu tinh chơi, bắt nạt, ức hiếp, cũng không ai dám nói bất cứ điều gì về cậu. Ngay cả bố mẹ cũng nhắm mắt làm ngơ. Lúc này, từ thiên mặt đường rớt thẳng xuống âm ti, bị trói lại bằng một người trong gia đình cánh mày râu có ý với cậu. Chỉ nghĩ mang đến thôi cũng tạo ra mang lại cậu cảm giác buồn ói.
Chúc độc giả truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>