Tiểu Vũ tất cả xuất thân vô cùng cừ khôi khi con gái là đại tiểu thư của phù thừa tướng, cha cha cao như trời, lại có thêm hình tượng thân xuất thân là đích cô gái danh môn cố gắng gia, nàng sớm là đứa trẻ được phủ bọc trong cẩm y ngọc thực.

Ra mắt truyện hoa tàn rồi có nở lại được không?

Tác giả: Phong Vân
Thể loại: Ngôn tình trọng sinh, cung đấu, cổ kính

Trích đoạn truyện hoa tàn rồi gồm nở lại được không?

Thanh Vũ nghe thấy chính tiếng nói khản quánh phát từ cổ họng của mình, đôi bàn tay nữ giới cụ chặt lấy tay thành viên nằm bên trên giường.

bên trên khuôn bên kiều diễm, nước mắt cứ chảy dài xuống, từng hàng lại từng hàng, thấm hoen hết hầu hết lớp phấn son, rửa trôi hết gần như nét điểm trang tinh xảo.

Nước mắt ấy, không có phương pháp nào kiếm chế, cũng chưa biết phương pháp nào chống sự, là đau thương biểu hiện ra bên ngoài, cũng là đau thương thấm tận bụng dạ. Phần đa thứ lúc này trước mắt bạn nữ phần đa là một round mờ ảo, tất thảy hầu như không chú ý rõ được nữa, duy chỉ cần có khuôn mặt của bệnh nhân nằm trên giường giờ khắc này đọng lại trong tròng mắt sâu thẳm của phái nữ. Sâu đậm, chân thật.

Nam nhân nằm bên trên giường mặc dầu sắc mặt trắng bệch, thần thái hốc hác, nhưng mà đang giống như chú ý ra được một mỹ nam bộ mặt xuất bọn chúng, mỗi đường mỗi nét hầu hết là kiệt tác của tạo nên hóa. Mày kiếm cao siêu, mắt phượng sâu lâu năm, mũi cao, môi mỏng, khuôn bên bằng vận hài hòa, bao quát liên kết lại tựa như một thứ báu vật bằng tay tinh xảo bậc nhất. Cánh mày râu nằm trên giường, trút từng hơi thở khó khăn, góc nhìn sâu thẳm cũng như đáy giếng, che lên một round sương mờ ảo mơ hồ cấp thiết chú ý thấu. Trên khóe môi chàng vương lên một nét cười cao ngạo,lúc này Bên cạnh đó coi thường kể cả, coi thường cả sinh tử.

“Tiểu Vũ ngốc… Phái nữ khóc cái gì?… Ta nói… Ta vẫn chưa bỏ chị em… Đã không.”

Nước mắt đã không dứt rớt xuống, thấm ẩm cả vạt cung trang tao nhã, bạn nữ không còn xem xét được gì nữa, đầu óc giờ đây trống rỗng. Bao gồm cả chỉ từ lại sự hoảng hốt, sợ hãi, bé ngươi black láy kia co lại trong thoáng chốc, vì chưng lời nói “Ta vẫn không vứt nàng” cơ mà run lên.

>> Xem thêm top truyện Đam mỹ trọng sinh hay

Đôi mắt của nam giới lúc đó Dường như bởi vì quá mệt mỏi nhưng khép lại, bàn tay trong tay thiếu phụ cũng vô lực nhưng mà trượt xuống. Thanh Vũ cũng như vừa bắt đầu bước đi đã Bước hụt, vội dang tay ấp ủ con trai trọn trong lòng, khuôn mặt vô hồn cũng như kẻ đã chết, tiếng nói cũng ngắt quãng, xa xăm: “Trường Nguyên, con trai cảm thấy không được… Chắc chắn không được… Vứt ta…”

không tất cả ai đáp lại.

Thời khắc này, Đông cung không bến bờ chỉ cần có Thanh Vũ cũng như Trường Nguyên.

thanh nữ cất tiếng Điện thoại tư vấn phái mạnh, cơ mà nam giới đang vĩnh viễn thiết yếu gợi ý được nữa.

Nói là nhất định không đủ quăng quật con gái, dẫu vậy chung cuộc, Trường Nguyên, thân là Thái Tử Đại Khuynh, vẫn chưa chống chọi nổi chiếc thường gọi là “vận mệnh”, trời bảo phái mạnh phải chết, chàng không có phương pháp nào sống.

nặng nề lắm, hai người bắt đầu có lẽ ở cùng mọi người trong nhà, vậy nhưng mà… Tại sao?

Nếu có lẽ chọn lọc, thanh nữ nhất định vẫn chưa cố chấp nữa, không hy vọng trả thù nữa, không hại gia đình nữa, kể cả oán hận mọi buông vứt… Chỉ cần Trường Nguyên hình như không nguy hiểm… Cho dù chưa bên cạnh chàng cũng sẽ được…

Nếu sớm biết nàng vẫn hại chàng cho nước này, ngày đấy chẳng thà chôn thân vùng thanh chậm… Lâu hơn chưa quay trở về…

“Vận mệnh… Là thứ gì chứ?”

Thanh Vũ ủ ấp Trường Nguyên trong lòng, chính bản thân mình cảm thấy khung hình của phái mạnh lạnh dần, rồi lại lạnh dần…

“Ta chưa tin… Ta chưa tin tất cả chúng ta không cản lại được thứ có tên thường gọi là vận mệnh.”

thiếu nữ điên rồi.

đề nghị, điên rồi.

Trường Nguyên, đời này lừng chừng đã cứu vớt thiếu phụ bao nhiêu lần, nắm cơ mà thiếu nữ chứ còn chưa báo bổ được đến nam giới điều gì…

Một kẻ như phái nữ, lấy bốn cách gì ở bên cạnh Trường Nguyên?

“Cầu xin Đấng mày râu, Trường Nguyên, đừng đi giành được không?”

Đừng đi.

“Mất nam nhi, ta sống một mình ở địa điểm lạnh lẽo này, còn ý nghĩa gì?”

chưa bao gồm chàng, sống mái gồm gì khác nhau?

***

Năm Đông nhiều thứ hai mươi, Trường Nguyên Thái Tử được Trấn Vũ Hoàng Đế thương cảm nhất, bệnh nguy kịch, từ trần.

Thái tử phi bởi quá khổ sở, cũng uống thuốc độc tự đang.

***

“Tiểu thư! Đại tiểu thư! Người trong gia đình mau tỉnh dậy, sáng nay bản thân mỗi chúng ta còn yêu cầu cùng các bạn đi dâng hương ở Đàm vai trung phong Am!”

Đầu ta đau quá… Cạnh tranh chịu đựng quá… Ai đang call ta vậy? Các giọng nói này… Sao lại nghe quen cho thế?

Ta nuốm mở mí mắt nặng trĩu, ánh nắng ban ngày ập lệ khiến tròng mắt đau rát, lấy tay dụi dụi mấy lần, đầu vẫn chưa dứt đau cũng như búa bổ. Vắt lắm bắt đầu hình như cố gắng hơi hé mắt ra quan sát, đều thứ bao phủ mơ hồ mờ ảo, phần đông thứ bất luận là ánh sáng hay hình dạng đông đảo chế tạo xúc cảm chưa trung thực, bóng hình trước mặt ta lúc ấy lại chính là người thân rất quen thuộc.
Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>