chúng ta cùng cả nhà bảy năm, cũng chính là bảy năm anh ngay ngáy lo âu. Thiếu nữ sẽ ở mặt anh nhưng linh hồn lại mãi mắc kẹt ở miền kí ức bóng gió nào đấy, dù anh gồm cầm cố biện pháp mấy cũng cần thiết đa phần giành được cô, chỉ có lẽ câu chấp chưa buông.

Ra mắt truyện bùng nổ

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Thể loại: Truyện sắc

Trích đoạn truyện nở rộ

“Cậu công ty đã về!” Mấy gia đình giúp câu hỏi của phòng họ Lương hầu như dừng tay, vui vẻ xin chào.

Lão quản gia tất tả chạy từ trong nhà ra đón: “Cậu công ty về sớm vậy?”

Lương Phi Phàm đồng ý, sắc mặt còn chút mệt mỏi: “Yên tiểu thư đâu?”

“Dạ, tiểu thư đang ngủ bên trên lầu. Bao gồm đề xuất đi mời tiểu thư xuống không, thưa cậu chủ?”

Lương Phi Phàm gạt tay: “Không phải đâu! Để chúng tôi lên đó.” Tính cáu ngủ của cô nhà lúc mới tỉnh dậy thì thật chưa ai chịu được nổi.

Lương Phi Phàm cười rồi đi thẳng lên lầu. Được một đoạn, anh ta dừng lại, nói với quản gia: “Lấy cái hộp trong chạm li màu đen đến đến tôi!”

Lão quản da vội mở mẫu chạm li màu đen ra, lấy cái hộp làm cho bằng ngọc mà chỉ chú ý thôi cũng biết báo giá của chính bản thân nó không hề thấp, rồi cảnh giác đưa tận tay cậu công ty, miệng mỉm cười tủm tỉm, hỏi: “Cậu chủ lại với món đá quý giá trị gì về làm vui lòng cô nhà thế?”

Lương Phi Phàm một tay chũm lấy loại hộp, tay kia vỗ vai quản gia, mỉm cười nói: “Mặt trăng trên trời.”

trong phòng, cụ Yên đã ngon giấc.

đang là cuối hè, của nhà không nhảy điều hòa, bầu không gian có một phần bí bách. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, teen girls thấy thành viên các bạn lấm tấm các giọt mồ hôi, Dường như mùa hè oi ả đấy lại hiện về trong giấc mơ.

Trong mơ, cô đứng ở sảnh lớn của công ty lớn Vi bác bỏ, cảnh lần bước đầu gặp chúng ta tía thân sinh, loại nơ màu trắng tải trên mái tóc nhiều năm đến ngang lưng, lặng lẽ đứng ở đấy.

teen girls nhỏ xíu so mang hộ gia đình không bến bờ lại càng trở nên yếu đuối.

>> Xem thêm top truyện ngôn tình quân nhân hay nhất

rứa bác bỏ Vân quan sát châm bẩm vào bạn gái bé bỏng đứng trước bên, tình cha con xa rời vẫn mười sáu năm bỗng dưng ùa về, nghẹn ngào chưa nói thành lời, một nhà bạn vốn hờ hững cũng như ông cũng cảm giác bối rối, hết sức chậm sau bắt đầu vẫy tay ra hiệu: “Diệc Thành, sắp xếp phòng mang lại cầm cố Yên.”

“Vâng, thưa chú!”

Cậu bạn teen nghe tiếng call liền có mặt, xách hành lý của cố gắng Yên, bảo nhỏ mặt tai: “Chào em! Anh là Phương Diệc Thành.” Nói đoạn, cậu ta chuyển tay ra, rất nhiều ngón tay bị khô quá ráp tuy nhiên ấm ấm áp bắt lấy tay cô gái…

teen girls trong giấc mộng ngẩng đầu chú ý cậu bạn teen, sau đấy nuốm chặt lấy tay anh, miệng nở nụ cười cợt.

Lúc đó cũng đã và đang là giữa mùa hè. Trong chiếc nắng hè oi ả, tiếng ve sầu kêu râm ran, những vết bụi bay trong đều chùm ánh nắng, bao phủ bỗng trở thành yên tĩnh, trời đất không một tiếng động, trong lòng cố gắng Yên, cậu bạn trẻ đẹp trai có nụ cười rạng rỡ, bàn tay đầm ấm của cậu ta như vẫn bảo đảm một điều gì đó dài lâu.

“Phương Diệc Thành, em hy vọng về nhà!”

“Phương Diệc Thành, anh cài đến em cái kia đi!”

“Phương Diệc Thành, mai anh đưa em mang đến trường được không? Người thân em nói ước ao biết bên anh đấy!”

“Phương Diệc Thành, đang hứa buổi tối nay đi xem phim nhưng mà, sao anh lại thất hẹn?”

“Em ao ước hái trăng trên trời!”

“Ồ! Sao em biết anh mong muốn tặng ngay em mặt trăng bên trên trời?” Giọng cậu tuổi teen có tác dụng teen girls bừng tỉnh khỏi giấc mơ ngọt ngào pha chút giận hờn. Cô gái tỉnh giấc, mở Khủng đôi mắt, cậu giới trẻ cao béo, đẹp trai đang nhìn cô có góc nhìn dịu dàng.

“Lương Phi Phàm? Anh về bao giờ vậy?!”

Tiểu nha đầu tỏ vẻ vui mừng để lấy lòng, khiến nụ cười cợt của cậu ta càng rạng rỡ, chuyển tay vuốt ve đôi má ửng đỏ: “Tranh thủ làm dứt bài toán, anh liền về ngay. Nhớ anh rồi à?”

rứa Yên ngáp một mẫu, lười nhác đâm vào chiếc chăn mỏng.

Lương Phi Phàm cười, mắng yêu: “Vô lương tâm!”

“Dậy đi! Không phải em mong mỏi anh hái trăng bên trên trời sao? Anh hái xuống đến em rồi này!”

Vừa nghe chấm dứt, quả nhiên nuốm Yên thò áp ra output chú ý một bí quyết hiếu kỳ. Lương Phi Phàm khẽ vuốt cái cằm của cô ý, rồi để cái hộp lên gối. Cụ Yên ngồi dậy, mở chiếc hộp, đâu tạo ra trăng nào!

“Lương Phi Phàm!” cố kỉnh Yên dùng ngón tay trỏ chỉ về phía anh. “Anh lừa em hả?”

“Đây là thiên thạch trên mặt trăng, mất bao nhiêu công tích new kiếm được đó.” Lương Phi Phàm dỡ áo khoác, đâm vào trong chăn ôm lấy cô gái, khung người mềm mại nằm gọn trong lòng anh. Vắt bàn tay teen girls, anh thở dài: “Sao chưa nhớ anh? Mấy buổi tối nay, anh không thể nào ngủ được, anh nhớ em…”

gắng Yên chưa mấy yêu mến với cục đá, núm bên trên tay chơi một lúc rồi trả lại đến Phi Phàm. Anh ta nỗ lực lấy, nói: “Mài viên đá thành chuỗi vòng tay mang đến em nghịch nhé?”

nuốm Yên lắc đầu, vùi mọi người trong lòng anh, da mềm mại xoi mòm vào vòm ngực rắn Chắn chắn, khiến men tình lại cháy lên trong anh. Anh kéo chiếc chăn đã đậy hờ đôi có chân dài eo hẹp mượt, chẳng mấy chốc, hai người trong gia đình bọn họ lại bọc lấy nhau miết mát cho tận khuya. Núm Yên mệt mang lại nỗi cần dùng ăn tối bên trên giường. Hôm sau, body toàn thân cô ê ẩm, tỉnh dậy đã là giờ chiều.

>> Xem thêm truyện ngôn tình cao h

Lật gia đình bạn sang một bên, lưng đau ê độ ẩm khiến thế Yên bất giác kêu lên một tiếng. Từ bên ngoài vọng vào tiếng gõ cửa khe khẽ.

“Chuyện gì thế?” Tính khí lúc ngủ dậy của tiểu thư nhà họ gắng quả là danh bất hư truyền.

cửa từ từ hé ra, cô gái giúp Việc bê bộ đồ tắm đứng ở cửa: “Cô công ty, cậu ra khỏi căn nhà từ buổi sáng, cậu có dặn tôi đừng call cô, để cô ngủ muộn một chút. Về tối nay, kỷ niệm một năm ngày bắt đầu khách sạn “Phi”, cậu nói, Hotline cô dậy sửa biên soạn, xe đã chờ dưới lầu.”

“Dự tiệc?” cố gắng Yên chau mày, vươn vai, lười nhác nằm bên trên giường rộng. Mệt bị tiêu diệt đi được! Lương Phi Phàm và đúng là đồ bần xa, biết về tối nay tất cả tiệc cơ mà “hành” con người ta ra nông nỗi này đây.

cầm cố Yên đang chuẩn bị sẵn sàng Bước xuống giường thì lại nghe thấy tiếng nàng hầu gái thúc giục: “Yên tiểu thư, Dung thiếu gia lại hotline điện về nhắc nữa đấy!”

nạm Yên đang ngồi dậy rồi, tuy vậy nghe vắt thì vặn vẹo người nhà một dòng, rồi lại vùi gia đình bạn vào đống chăn mềm mại.

Mấy các bạn hầu cảm cúm ruột hy vọng khóc. Dung thiếu da call điện về mấy lần tuy thế bọn họ chẳng ai dám đi gọi Yên tiểu thư, cứ lừng chừng mãi, bây chừ dậy rồi, sao lại nằm xuống ngay chứ?

“Nói sở hữu anh ta, phiên bản cô nương bi thương ngủ lắm, kêu anh ta đừng gồm vội.” vậy Yên mắt nhắm, tay ôm ấp dòng gối, uể oải nói.

Tại khách sạn “Phi”…

Lương Phi Phàm tay thế ly rượu vang, dựa lưng vào thành sofa, ngón tay gõ nhẹ vào chiếc ly thủy tinh, đây là các việc hay làm lúc rảnh rỗi của anh ý.

Dung Nham vẻ nịnh bợ đi tới: “Anh cả, em bắt đầu Điện thoại tư vấn lại giục lần nữa, nói đang mang đến ngay, cho đến bản thân mỗi chúng ta chơi…”

Lương Phi Phàm lườm anh ta một dòng, mắt nhắm hờ chưa nói gì.

dưới ánh đèn sáng mờ ảo, nét mặt anh về tối sầm, thoáng chút chưa vui. Nhóm anh em, bằng hữu bao bọc lưng đang ướt đẫm mồ hôi.

bữa ăn kỷ niệm một năm ngày khai trương khách sạn “Phi” chỉ bởi một đứa chị em mà lại muộn mang lại hơn một tiếng đồng đại dương. Mọi ông khách tai béo bên béo ngồi chờ một bí quyết ngu ngốc, khi ra về ngần ngừ vẫn phỉ báng vắt nào?

giờ đây, trong lòng Dung Nham tức mang lại ói máu, dòng bé bé xíu nắm Yên này chính xác là xung khắc với hắn trong lá số đoán số, sẽ yên vẫn lành lại thích kiếm chuyện.

“Đến rồi, đến rồi, Yên tiểu thư!” các giọng nói lanh lảnh khiến tất thảy cụm quan khách phần nhiều hướng về bạn gái vừa bắt đầu bước tới.

tổ ấm phục vụ bắt đầu, vậy Yên ung dung bước vào. Mái tóc dài buộc cao đơn giản, tay và cổ đông đảo không đeo đồ trang sức, mặc cái váy bồng cũng như công chúa, từng lớp voan Đen mỏng xếp ông chồng lên nhau, nhiều năm chấm gối, càng có tác dụng tôn lên đôi chân hạn hẹp lâu năm. Vẻ đẹp thánh thiện ấy vừa new đặt chân tới cửa ngõ đang thu hút bao góc nhìn.

Lương Phi Phàm đứng dậy, đi về phía cô để che đi hầu hết góc nhìn đấy, tay anh vẫy vẫy về bên hội trường: “Bắt đầu đi!”

bữa tiệc dĩ nhiên siêu vui vẻ.

Được vài tuần rượu, Lý Vi Nhiên vừa mỉm cười vừa cố hai mẫu ly: “Tiểu Yên, buổi tối nay để đại ca chờ đợi quá, đề nghị phạt rượu đấy!”

nắm Yên ngồi trong lòng Phi Phàm, buông một câu: “Không biết uống!”

“Đây chỉ cần rượu trái cây, không uống là chưa nể bên bạn bè bên tôi rồi!” Lý Vi Nhiên nói rồi đảo ánh mắt Tần Tống, mỉm cười thâm độc.

Liếc nhìn đám người trong gia đình bao quanh, trong lòng gắng Yên hiểu rõ hơn ai hết, đấy ko phải là hết sức bất công sao?

bên tôi không nể mặt á? Sao chưa nghĩ xem, đại ca căn nhà các mọi người vần tôi suốt cả đêm, vừa bắt đầu ngủ được một lúc, giờ hai đùi vẫn còn đau ê ẩm, chúng tôi không trách thì thôi, lại còn…

“Tôi nghĩ, đại ca cụm anh mong phạt tôi theo cách tiếp theo đấy?” núm Yên ngẩng đầu nhìn Lương Phi Phàm mang nụ cười ngọt ngào, đôi môi chưa tô son ẩm át dưới làn da trắng. “Phải cầm cố không, Phi Phàm?”

Đôi mắt cố gắng Yên đầy ngụ ý khiến Lương Phi Phàm giây lát cũng như chết lặng.

chất xám lâng lâng, máu nóng trong gia đình dâng lên, xúc cảm ham ý muốn đấy lại bừng tỉnh.

chưa kìm nén nổi, làn môi mỏng của Phi Phàm ghì chặt xuống, nụ hôn làm tiếp trong tiếng vỗ tay tán thưởng của nhà bạn.

bên cố kỉnh Yên đỏ ửng, chũm đẩy anh ra: “Tôi chịu đựng phạt rồi đấy, giờ cho lượt cậu!” nắm Yên đứng dậy, có lấy chai Imprial đặt trước bên Lý Vi Nhiên. “Lúc nãy, chú Hotline chúng tôi là gì nhỉ?”

“À, chị Yên…” Lý Vi Nhiên thấy tổ ấm lỡ lời, liền chữa lại ngay. “Anh cả, anh xem, em gọi đúng rồi chứ…?”

Được mỹ nhân trao nụ hôn, trọng tâm trạng Lương Phi Phàm vui hẳn lên. Mặt mày rạng rõ ôm siết lấy nạm Yên, anh cười cợt, chưa nói, chỉ như thành viên kế bên đứng nhìn cuộc vui.

Dung Nham và Trần Ngộ Bạch, người trong gia đình cần người nhà trái ép Lý Vi Nhiên: “Chú năm, đừng trách bọn anh nhé, uống đi!”

Lý Vi Nhiên chẳng còn mặt đường lùi, đành thay chai rượu uống “ừng ực”, vừa uống vừa quan sát đám bạn bè chẳng nể nang chút tình nghĩa, khiến hồ hết thành viên gia đình tạo nên trong tiệm bar buộc phải reo hò khích lệ.

“Vui quá nhỉ!” Tiếng thanh nữ lanh lảnh phát ra bên phía ngoài nhóm người nhà. Lý Vi Nhiên cầm cố chốn rời khỏi hai nhà bạn kia, vội chạy tới: “Chị Minh Châu, cứu em với!”

nuốm Minh Châu rẽ đám người nhà đặt chân vào. Cô mặc chiếc váy màu hồng cánh sen lâu năm chấm đất, trang điểm kỹ lưỡng: “Vi Nhiên, lại là em hả? Em thấy đấy, Dung nhị cũng như Trần tam ngoan cũng như cố kỉnh, trước nay có gây nên chuyện cũng như em đâu.”
Chúc Anh chị em đọc truyện bùng phát vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>