Câu chuyện xoay quanh Vân Hi, cô hiện vẫn du học tại Mỹ, siêng ngành trọng điểm lý học tội phạm. Sau khi trở về nước thăm anh hai, cô vô tình bị cuốn vào các vụ án kỳ túng.

Ra mắt truyện ước hẹn trọn đời

Tác giả: Hạ Lan Mẫn Nguyệt
Thể loại: Truyện trinh thám

Trích đoạn truyện ước hẹn trọn đời

sân bay quốc tế Bắc Kinh.

Cảnh Vân Hi sải Bước dài rời khỏi phòng ngóng tại cảng hàng không, điện thoại trong túi thốt nhiên rung lên.

Tin nhắn bắt đầu, là của anh trai cô Cảnh Thiếu Sinh.

“Vân Hi, em về mang lại Bắc Kinh nhớ gọi đến anh hai. Ba mẹ ngày ngày đêm đêm trông em về ngôi nhà đấy.”

Vân Hi nở một nụ cười cợt ngọt ngào, cô gõ đã từng chữ một: “Em đang về. Nhưng lại em mong mỏi sản xuất cho ba mẹ một điều bất cứ lúc nào. Anh đừng nói sở hữu bọn họ nhé.”

Cô nhắn xong xuôi tin nhắn nọ, liền cất điện thoại vào túi xách tên thương hiệu Salvatore Ferragamo bom tấn. Số đông năm học tập ở Mỹ cô cũng từng làm cho qua đều quá trình, phần đông là ‘part – time job’. Kinh tế vốn dĩ cô cũng chưa thiếu, nhưng là phiên bản thân cô hy vọng kiếm tiền từ rất nhiều quá trình nhỏ nhặt thường nhật.

các bước chính của cô đã là học.

Thật sự, cô còn chưa được hy vọng trở về Bắc Kinh. Bởi vì khóa học cộng rèn luyện tác dụng dành đến cô vẫn chưa được dứt. Tuy vậy sở dĩ mình anh trai luôn luôn hối hận thúc cô về, anh là vẫn sợ em gái gia đình đã ở hẳn bên đó luôn, chưa mong mỏi về ngôi nhà nữa.

Cô bất giác cười cợt, anh hai luôn thương yêu cô cũng như cầm cố. Bao nhiêu năm rồi kể từ khi cô rời xa quê hương du học vị trí đất khách quê chúng ta, hằng năm anh sẽ ráng dành thời gian mang đến Mỹ thăm cô.

Cô nhớ có 1 lần tại trường đại học Howard – địa điểm nhưng cô đang theo học siêng ngành chổ chính giữa lý học tội phạm. Cảnh Thiếu Sinh đứng phía bên ngoài hành lang chú ý chăm chắm cô ở phía bên trong, anh còn đứng nơi đó mỉm cười hồi lâu. Bao nhiêu cô gái đi lướt qua anh tuy thế không ai có lẽ rời mắt khỏi khuôn mặt đẹp cũng như thiên sứ của anh ấy, ánh nhìn hạn hẹp lâu năm mỹ mạo, cũng có chút bàng quan xa vắng.

dài qua đi như chũm, thời gian như thoi thấm thoắt vẫn là năm năm rồi.

Năm năm rồi Vân Hi chưa tất cả gặp mặt lại anh hai, gia đình lâu dài hơn đứng về bên cô dù cả nhân loại này bao gồm quay lưng…

Năm đó, Vân Hi chỉ mới mười lăm tuổi.

căn biệt thự Đào Hoa Nguyên.

Đào Hoa Nguyên nằm ven đại dương Độc Thự.

Tại city Tô Châu, tỉnh Giang Tô.

căn hộ này sở hữu cô nhưng mà nói, sẽ gắn liền từ khi vừa bắt đầu lọt lòng người mẹ. Kỷ niệm năm đấy như nước Khủng ùn ụt ùa về.

“Không được, chúng tôi quyết cần thiết đến chúng theo học mẫu ngành nguy hiểm ấy. Nhỏ bao gồm biết, hợp tác mang FBI phá án ko phải chuyện giỡn chơi. Chạm với tội phạm giết chúng ta hàng loạt, các kẻ trung tâm lý vươn lên là thái bé cảm giác vui lắm sao? Tiểu Hi, nhà tất cả chúng ta chỉ một công ty Bất Động Sản, bé không lẽ chưa Chịu đựng giúp Thiếu Sinh cầm cố chắc cơ nghiệp mấy đời cha ông bản thân mỗi chúng ta sao?” Cảnh Mạc Thần cau mày, bực dọc nói. Ông chỉ việc hai đứa bé này mà thôi, ông xác thực quan trọng đến người vợ ông làm cho loại nghề đó.

Một nghề mà lại nguy hiểm đắn đo đến bao giờ.

Bà Cảnh đang không thành kiến, mở miệng khuyên can: “Mình à, Vân Hi nó cũng không còn nhỏ. Cân nhắc của chính bản thân nó chúng ta tránh mua chưng như cố. Công việc quả là gồm chút bất trắc, tuy nhiên nhỏ nhỏ tuổi từ nhỏ thân thể không đủ tốt. Em nghĩ chúng sẽ chỉ cần hậu yêu cầu phía sau của đội ngũ công an FBI mà lại thôi. Các bạn cũng đừng làm con chúng sợ.”Bà Cảnh luôn luôn đứng về bên con cháu, sự câu hỏi lần này cũng chưa ngoại lệ. C.ty đã làm được Thiếu Sinh, thay thì hãy cho Vân Hi chắt lọc cảnh đường phố riêng, có tác dụng quá trình mà nó thương yêu đi.

>> đọc thêm H+ ẩm ướt

Vân Hi ngẩng đầu chú ý bà mẹ, trong ánh mắt cô là sự cảm kích chưa nói cần lời, chỉ nỉ non một tiếng “Mẹ…” từ trong miệng thốt buộc phải.

Bà Cảnh nhẹ vuốt tóc của Vân Hi, cười đầy ôn nhu.

Cảnh Mạc Thần nhíu mày, giọng nói hung tợn lạnh đi vài phần: “Tôi – không – đồng – ý…” ông gằn đã từng chữ trình bày rõ quan điểm bản thân, ngưng một ít ông lại nói: “Bà mong muốn thì bà đi cùng rất nó đi. Một đứa trẻ em lừng chừng trời cao đất dày, con đường tương lai lát gạch cơ mà chúng chưa mong mỏi đi. Tự lựa chọn cho chính bản thân con phố cực nhọc, ngu ngốc.”

Im tiếng từ đầu cuộc chat chit, bây giờ Cảnh Thiếu Sinh chẳng thể cứ im lặng nữa, anh nói: “Ba, đừng buộc ràng Vân Hi. Công ty này đã bởi vì nhỏ tiếp quản. Em gái tuổi còn nhỏ, bé nghĩ ba sẽ là bắt buộc để em làm theo ý thích, hoài bão của nó. Đúng không, Vân Hi?” khi anh nói câu sau cuối, ánh mắt đẹp liếc về bên Vân Hi, mỉm cười hỏi.

Vân Hi giật mình, gật đầu đồng ý thật mạnh nhưng cô đã lặng im chưa nói tiếng nào.

Cảnh Mạc Thần lắc đầu: “Thiếu Sinh, con hy vọng em con bước vào khu vực chết đúng không? Vân Hi là máu thịt của bố, ba nói không tức là chưa. Ai cũng đừng hòng chuyển đổi.”

Trước thể hiện thái độ thẳng thắn cộng quyết đoán của cha người nhà, Thiếu Sinh đột nhiên nghĩ đến một gia đình. Anh mỉm cười nói: “Ba, bé sẽ không cầu xin nữa. Không gian trong căn nhà hơi ngột ngạt và khó thở, Vân Hi à! Em ra ngoại trừ có anh nhé.”

Vân Hi ngây các bạn, đôi mắt phệ tròn nhìn Cảnh Thiếu Sinh chăm chú.

Cảnh Thiếu Sinh cũng phát giác được ánh nhìn của cô, anh khẽ đá lông nheo sở hữu cô, ý bảo hãy hợp tác sở hữu anh.

Cô chạy vội cho, ôm lấy cánh tay của Cảnh Thiếu Sinh rồi hướng bố mẹ cúi kính chào rồi bắt đầu cùng anh hai ra kế bên khu vườn.

Đào Hoa Nguyên là biệt thự có phong cách thiết kế kỹ càng, liên minh giữa mô tuýp phương Tây đương đại và Đài Loan Trung Quốc cổ kính. Nơi cô cũng như anh vẫn đứng là một khu vườn nằm phía Tây biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp, cạnh đấy duy nhất mẫu suối cùng hòn non bộ trông cực kỳ tươi mát, thoáng đảng.

Vân Hi cũng tinh ý khám phá Thiếu Sinh chưa đơn giản chỉ đơn giản là mong mỏi chuyển cô ra đây ngóng mát đến đỡ ngột ngạt, anh bao gồm chuyện ý muốn nói cần cô mở lời trước: “Anh hai à, anh tất cả chuyện gì thì cứ nói mang em. Đừng ngại!”

Cảnh Thiếu Sinh bật mỉm cười, mỗi lần anh bắt gặp khuôn bên ngây thơ vô tội vạ của Vân Hi lại nhịn không đủ ao ước cười cợt phệ, cô em gái nhỏ tuổi cute này thật sự là khiến anh quá mức lo ngại. Một mặt anh cầu xin giúp cô trước bên cha, ngoài ra anh gồm chút hi vọng cha chưa chấp thuận cho Vân Hi đi du học ở Mỹ.

“Vân Hi, anh biết có một thành viên gia đình có thể cung cấp bản thân mỗi chúng ta bây giờ.”

Anh vừa xong lời, sắc bên cũng như mây Black âm u của Vân Hi nãy giờ như tìm thấy ánh sáng bên trời, đại dương hởi nói: “Gì chứ? Anh nói thật sao? Ai… Ai là người nào thay anh?” do quá kích đụng nên rất nhiều cử chỉ thường nhật quan tâm của cô dành cho Cảnh Thiếu Sinh cũng cải thiện lên vùn vụt.Bình thường đến chũm tay anh cô còn ngại ngùng đỏ mặt, nhưng mà từ bây giờ lại ấp ôm cả cánh tay của anh ấy đung gửi qua lại, cười cợt cực kì mãn nguyện.

Cảnh Thiếu Sinh trong lòng như chỉ một dòng suối ấm cúng chảy qua, anh mỉm cười đáp: “Em bị cha dọa mang lại quên đi các chuyện cần thiết rồi yêu cầu không? Xung quanh tía thì trong da tộc Cảnh da chúng ta, em nghĩ ai gồm các giọng nói nhất?”

Vân Hi bất chợt cũng như nhớ ra điều gì ấy, liền nói: “Ông nội.”

Cảnh Thiếu Sinh mỉm cười, nụ cười cợt của anh ấy đẹp như tia nắng sớm mai gần như buổi sáng sớm mùa xuân, rồi anh khẽ đồng ý sở hữu Vân Hi. Ý mỉm cười trên khóe môi của anh sâu bổ sung vài phần.

Vân Hi nghe thế liền thay đổi sắc bên, ông nội luôn cực kỳ yêu thích bằng hữu cô. Cô nhớ ngày còn bé dại, ông nội luôn la rầy ba cô vì hay bắt phạt hai đồng đội. Ông nói, bọn trẻ là không gồm lỗi, nếu bọn chúng lầm lỗi cũng là bởi vì thành viên to lần khần biện pháp bảo ban kỹ càng. Đánh đập, la mắng không phải phương bí quyết đắt tiền của những người buôn bán nơi thương trường và bao gồm chuyên môn cao.

Cô luôn ghi nhớ điều này sâu trong trọng tâm chạm của mình.

Ngày hiên giờ vừa về nước, bạn cô nghĩ cho đầu tiên đó chính là ông nội đang ngoại trừ thất tuần của bản thân mình – thành viên gia đình đã kéo đỡ cô, giúp cô tự tin trên con đường công danh và sự nghiệp mà cô đã chọn.

Vân Hi nhìn lướt qua hình nền điện thoại, đã black cũng như cũ chưa bao gồm chút tí nào biểu hiện gồm tin nhắn bắt đầu, xem ra anh hai cô sẽ bận rộn sở hữu công chuyện ở C.ty đề xuất vẫn chưa chỉ dẫn tin nhắn của cô ý.

Cô cười cười rồi cất điện thoại vào túi, Bước nhanh ra phía lãnh thổ đón xe taxi.

cái taxi màu vàng Geely quen cùng đổ đầy trên nhiều mặt phố, cô lựa chọn bừa một chiếc rồi đem hành lý mang đến vị trí thành viên tài xế, anh ta thoạt quan sát trông rất nho nhã, tuy nhiên ánh nhìn của anh ấy ta chưa tất cả lấy nửa tia thiện xúc. Vân Hi cảm thấy người trong gia đình này có gì đó bất thường.

Phát giác được cô đã quan sát, anh ta bắt đầu ngẩng bên chú ý cô, nói: “Quý khách mong mang đến đâu, tôi khôn cùng quen cùng mặt đường đi chỗ này.”

Vân Hi cười cợt khẽ, cô lại quá nhiều nghi rồi. Chăm truy lùng, phân tích trung khu lý của những tên giết thành viên gia đình máu lạnh cho một thành viên gia đình lái taxi bình bình cũng bị cô chú ý thành bất thường.

Cô nói: “Phiền anh gửi bên tôi đến đô thị Tô Châu, tỉnh Giang Tô.”

câu nói của cô ý đang lãnh đạm, không thể nghe ra tí cảm nghĩ nào. Cô sẽ tự mỉm cười nhạo phiên bản thân nhà bạn quá đa nghi đây nhưng mà, ám ảnh các bước luôn hiện hữu quanh cô. Chưa chừng thấy được anh hai sau bao năm xa vắng cũng trở thành tên tội phạm nguy hiểm nào đấy cũng chưa chừng.

thành viên lái taxi cười cợt, đáp: “Được!”một tiếng rồi nhanh chóng cất nốt đầy đủ thứ hành lý còn sót của cô ấy vào cốp xe, cười trừ.

bên trên con đường mang lại ngôi nhà ông nội cô, sóng yên biển cả lặng.

thiên nhiên, bạn lái taxi cười khẽ rồi thông báo hỏi: “Cô chắc là thành viên bắt đầu mang đến đây nhỉ? Bờ cõi tỉnh Tô Châu thời gian cách đây không lâu xảy ra các vụ mất tích bí ẩn. Đối tượng là học sinh và sinh viên trên đại học tỉnh. Còn nữa, có cả các bạn gái trẻ trung dễ thương cũng như cô ấy. Cô hãy cẩn trọng cần nhớ an toàn.”

Vài giây ban sơ không biết đến hai câu chung cuộc của anh ấy ta Vân Hi còn cảm kích trong lòng, thầm nhủ anh ta chính là người tốt. Tuy thế hai câu cuối của anh ý ta làm cô cảm thấy không rét cơ mà run.

các bạn nam nhi này, cách truyện trò đúng thật khá lập dị. Ngoài ra anh ta không quen tiếp xúc với mình khác, giống như khá ngượng nghịu.

cầm cố cơ mà những thiết kế cô sẽ bình thản: “Rất cảm ơn anh. Bên tôi vẫn chú ý cẩn trọng của chính bản thân mình.”

người nhà lái taxi ‘ừ’ khẽ một tiếng, giữ vững để ý lái xe.

Ngôi biệt thự cao cấp cơ mà ông cô sẽ sống tọa lạc ở vị trí sầm uất của tỉnh, quan sát từ xa phong cách xây dựng không còn là đặc biệt cả. Bao gồm điều, ít ai biết được ngôi biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp là kiệt tác của rất nhiều họa sĩ, phong cách thiết kế sư có tiếng mang đến từ Hương Sơn – địa điểm cổ thiền có tiếng toàn China.

mang đến trước cửa chính to của Nhà biệt thự, gia đình bạn lái taxi nhanh chóng xuống xe giúp cô đem hành lý xuống. Sau khi hoàn thành hồ hết thứ, cô bắt đầu mở miệng nói: “Cảm ơn anh.” rồi xoay chúng ta bấm chuông cửa.

rất nhanh, khi cô xoay tổ ấm lại. Bạn quý ông lái taxi cùng chiếc xe của anh ý ta sẽ mất hút trong làn xe cộ đông nghẹt khi trời về chiều.

>> bài viết liên quan Truyện đam mỹ abo

Dì Hân – thành viên giúp câu hỏi trong căn nhà chú ý qua camera nhìn trước cổng, tức thì khuôn bên rạng rỡ cũng như mùa xuân chạy thật Cấp Tốc ra bên ngoài đón người.

Bà vừa bắt gặp Vân Hi, nhịn không được chực ứa lệ khóe mắt: “Tiểu thư, cô đi thật lâu. Bao nhiêu năm chưa liên lạc gì, cô đã lớn nhường này rồi sao?” bà cố chặt lấy đôi tay trắng ngần của Vân Hi, trong vô thức siết chặt lại.

Vân Hi cười, nhẹ giọng an ủi: “Dì à, con trở về rồi đây. Dì đừng khóc nữa, dạo này ông nội con ra sao rồi dì? Hầu hết chuyện đã ổn chứ ạ?”

Dì Hân sa sầm bên mũi, thút thít nói: “Ngài chủ tịch bệnh lý chuyển đổi không khả quan…”

Vân Hi thừ người thân ra mất mấy phút.

Cô như gia đình bạn mất hồn Bước nặng trĩu về bên cầu thang.
Chúc Anh chị đọc truyện cầu hẹn trọn đời vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>