Ân Ân hết sức ao ước khóc. Các bạn còn lại chỉ một của cô sẽ tạ thế. Mà lại người trong gia đình giám hộ của cô ấy lại trông cũng như một tên đại ca cộng đồng Black ! !

Ra mắt truyện cô dâu chưa nói yes

Tác giả: An Kỳ
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện nàng dâu chưa nói Yes

Ông già ngồi ở trước bàn làm việc, mắt chứa chan ăn uống, dò xét cảnh giác đứa trẻ đứng trước mắt.

Đứa trẻ này tên là Nghiêm Chinh, là một cô nhi chưa bố chưa mẹ, cũng là học sinh ở trường bốn nhân bởi ông lập ra, các kết quả có lợi nghiệp ưu tú nhất. Theo ông biết, bố năm trước đây Nghiêm Chinh dựa trên thắng lợi khổ học của mình, thi đậu cao trung đệ nhất miền Bắc, nhưng lại bởi lẽ vì căn nguyên kinh tế, chuyển mang lại trung học Kiều tư vị ông Kiều Hải Sinh lập ra học.

Nhiệt trọng tâm Công Ích thiết yếu ông, hàng năm phân phối Ngân sách chi tiêu học tập toàn bộ cho mười học sinh ưu tú, cơ mà Nghiêm Chinh đó chính là một chúng ta bao gồm.

Năm nay bước đầu, ông bổ sung một khoản học bổng du học Thanh Hàn, khiến năm học sinh ước ao tuy nhiên chẳng thể nào, dường như mang đến nước ko kể nổi danh học bao phủ đứng vững thâm chế tạo ra. Năm nay vừa đúng Nghiêm Chinh tốt nghiệp trung học từ Kiều bốn trúng tuyển.

“Quyết định!” Nghiêm Chinh chưa lần khần một chút nào trả lời: “Tôi đã nhận thông báo nhập học của ĐH Princeton, nếu cũng như có thể, bên tôi hi vọng chắc là mang lại Princeton học.”

Anh cũng như cũ cặp mắt tủ lánh có thần quan sát thẳng thành viên gia đình chàng già, vẻ mặt chưa kiêu ngạo chưa tự ti.

Thân là cô nhi chính anh từ nhỏ cũng biết, van xin hoặc gạn lọc thấp bớt cũng cần thiết giúp anh giành được phần nhiều gì anh mong, chỉ cần có ráng, mới có thể thực hiện nguyện vọng.

“Rất tốt!”

Kiều Hải Sinh tán thưởng chấp nhận ông thích đứa trẻ này!

“Chúc mừng cậu, cậu nhận ra khoản học bổng này rồi! Hi vọng cậu ở nước xung quanh cố kỉnh, cận thận khi mua phụ lòng ta cấp cho học bổng này.”

“Nghiêm Chinh hiểu!” Nghiêm Chinh dừng lại chút ít, hỏi tiếp: “Tôi nhận phần này học bổng bao gồm điều kiện gì? Thí dụ cũng như hợp đồng giao kèo mấy năm.”

“Nếu như nhất định đề nghị ký kết hợp đồng, cậu vẫn vứt khoản học bồng này sao?” Kiều Hải Sinh tò mò hỏi.

“Không!” Nghiêm Chinh nhanh chóng trả lời: “Tôi vẫn ký hiệp cầu, sau khi tốt nghiệp cũng sẽ cho xí nghiệp Kiều Sinh làm việc, chỉ đơn giản là —— xí nghiệp Kiều Sinh chưa phù hợp mang nguyện vọng của tớ, chúng tôi vẫn bật dậy khỏi C.ty sau khi mãn hiệp mong, sáng lập một công ty khác gồm quy mô sánh mang xí nghiệp Kiều Sinh.”

“Ha ha ha!” Kiều Hải Sinh nghe thấy chớp nhoáng cười ha ha, “Cậu nói gì, không sợ chúng tôi hủy quăng quật học bổng của cậu sao?” Ông thật sự mến mộ đứa trẻ này, vô cùng gồm thời trang.

“Tôi chưa thích nói láo!” buộc phải hắn hư ác ôn ủy xà (>

“Ha ha! Thật đáng tiếc bên tôi không gồm chị em, nếu như không nhất định nhỏ tí xíu cho cậu!”

Nói xong xuôi, tự dưng nhớ tới cháu gái năm nay mới mười tám tuổi. Chỉ đơn giản là, tuổi tác ngăn cách hơi bự một chút!

Ông cười lắc lắc đầu, nhìn nghiêm chinh nói: “Tôi chưa mong mỏi cần đến khế ước trói chặt cậu, nhằm mục đích bên tôi bán học bổng này, cũng chẳng hề vị nắm xí nghiệp Kiều Sinh chọn cán bộ nhân viên, bản tính là mong muốn làm việc thiện.” Ông bao gồm chút cảm thán nói: “Tôi sống hơn nửa đời người nhà, nào ngờ tuổi già lại mất nhỏ, chỉ để lại một con cháu gái nhỏ.”
Ông thường nghĩ đây chắc hẳn rằng là ông trời trừng phạt ông đi! Bởi lẽ vì ông giành được ngàn vạn tài phú, cũng khá ít làm việc thiện, do đó ông trời mới mang đi đàn ông độc nhất của ông cũng như hình phạt. Đứa bé này sau khi bị tiêu diệt, ông chút ngộ ra, hốt nhiên bắt gặp kinh tế đối với mọi người nhưng nói, thật ra thì cũng không quan trọng Bởi vậy, bởi vậy ông new quyết định hàng năm quyên ra năm trăm vạn tứ chất kim, giúp đỡ học sinh bần cùng học siêng sâu”

>> tham khảo thêm chuyên mục Truyện ngôn tình sủng

Lời này của Kiều Hải Sinh làm cho Nghiêm Chinh cảm thấy thật kính nể.

Dù sao chạm mặt xấu số ai cũng tất cả, nhưng mà sau khi chạm mặt xấu số còn thêm chân tình hỗ trợ chúng ta khác, đấy bắt đầu thật là đáng quý.

“Tôi chắc chắn vẫn quay về đây gặp mặt ngài!” Nghiêm Chinh tự nhiên nói.”Ân tình thiếu ngài này, tôi chuẩn xác vẫn không quên!”

Kiều Hải Sinh xung quanh đầy nếp nhăn thoáng qua một tia bỡ ngỡ, nhưng mà ngay sau ấy ông cười nhạt một tiếng.”Cậu tất cả tấm lòng này là có lợi rồi, bên tôi chưa cần hồi báo.”

Dạo này, gia đình bạn hiểu được biết ơn và tri ân đồ báo không cụm lắm, thành viên gia đình trẻ tuổi này mặc dầu nói lời thề son sắt, tuy thế sau khi đi qua cánh cửa này, tương lai của anh ta phải làm sao, ai có thể biết được đây?

Dù sao, mục đích của ông là hành thiện, cũng chưa cầu hồi báo, bạn trẻ tuổi này đến tột đỉnh là nghiêm túc, còn cam kết ràng buộc của anh ta, ông phần lớn chưa để ở trong lòng.

“Thật vui bởi vì được gặp gỡ cậu.” Kiều Sải Sinh đứng lên vươn tay về phía Nghiêm Chinh.”Hi vọng cậu chắc là học thành tài, xuất xứ xuôi gió!”

“Cám ơn!”

cùng bề mặt Nghiêm Chinh đã là bình thản không có một chút biểu tình nào khác, cơ mà trong lòng căng tràn cảm hễ cùng lòng hàm ân, anh không cách nào cần dùng ngôn ngữ biểu thị cảm kích này, chỉ chắc là nạm thật chặt bàn tay nhăn của ông.

chúng ta tư góc nhìn nhau, trong mắt gồm ấm cúng ôn tình, người nào cũng không nghĩ tới, tám năm sau chạm mặt lại, bối cảnh so có hiện thời đa số chuyển đổi. . . . . .

Tám năm sau

“Nghiêm tiên sinh!”

Nghiêm Chinh đi ra sân bay, thư ký của anh —— Cận La đã chuẩn bị sẵn sàng hoàn thành xe hơi cao cấp, bên cạnh đó cung kính xây dựng xe cho anh.

Trải qua tám năm ở tha hương phấn đấu cùng chũm, anh đã sớm chẳng phải Ngô Hạ A Mông ngày xưa. Ngay từ lúc còn học ĐH, anh liền nối internet cố kỉnh một C.ty được trả tiền cho việc, chẳng những cố gắng mọi người kiếm được một trăm vạn đầu tiên, lúc sẽ còn ở lớp Thạc sĩ cần dùng vào lĩnh vực Bộ trường, có kế hoạch kỳ hóa, cầm thành viên kiếm vào một trăm ngàn thứ nhất, sau là thứ hai, thứ tía. . . . . .

sau cuối anh cùng với tứ người nhà người thân cùng Khủng lên ở cô nhi viện, cộng thông thường góp vốn thiết kế ”tập đoàn Ngũ Hành” , anh hiện nay —— xem như công thành danh toại rồi.

Chẳng qua là trong trái tim của anh ấy, trung thành không phương pháp nào quên được tâm nguyện, chính là gặp mặt lại ân nhân của anh ấy, tự người nhà nói cảm ơn hắn.

vì thế anh sáng tạo trong lúc cấp bách trở về nước, chỉ vì chưng gặp gỡ ân nhân.

“Liên lạc có Kiều tiên sinh sao?”

Sau khi lên xe, Nghiêm Chinh chú ý đến hai mắt lại, mỏi mệt xoa bóp sống mũi, tính nghỉ ngơi.

Nghiêm Chinh sẽ bố mươi sáu giờ cảm thấy không được chợp mắt nghỉ ngơi thật tốt! Giải pháp xử lý xong các bước ở Newyork, anh liền trực tiếp tiến về sân bay mang lại Đài Loan.

Anh thật dành hết thời gian mới gồm thời gian trở về nước Kiều Hải Sinh tài trợ hai năm tiền học phí chạm mặt, bởi tiết kiệm thời gian, anh còn để Cận La trở về nước trước an bài xích.

Thật ra thì xuất phát điểm từ đại học năm 3, anh thì có công dụng trả khoản học phí cùng sinh hoạt mức giá, bởi vậy chưa bao gồm có thêm một phân một bốn trợ cấp cho nào của Kiều Hải Sinh, nhưng mà ân nghĩa của Kiểu Hải Sinh, anh cả đời cực nhọc quên.
Chúc Anh chị đọc truyện vui vẻ!

>> tham khảo thêm list Truyện sắc

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>