Đây đó chính là một yêu nghiệt gặp gỡ một yêu nghiệt khác, vồ cập kêu điện thoại tư vấn dân mạng, để hai người trong gia đình này ở bình thường một chỗ, đừng gieo họa cho tất cả những người khác.

Ra mắt truyện mối tình đầu của thiếu úy

Tác giả: Mặc Tô Lê
Thể loại: Ngôn tình quân nhân

Trích đoạn truyện mối tình đầu của thiếu úy

Bóng đêm như mực, ánh trăng đầu sân chiếu xung quanh đất, làm cho riêng biệt ánh Tệ Bạc loang lổ, sân vốn náo nhiệt, hiện nay không một bóng tổ ấm, khôn xiết xứng sở hữu vẻ hiu quạnh cuối xuân.

bên phía trong căn hộ màu trắng, thỉnh thoảng truyền cho âm lượng thanh thúy, phá vỡ yên tĩnh đêm này.

chú ý chiếu xuyên qua khung cửa sổ, trong ngôi nhà đứng đầy các bạn, ngay phía trước, tóc hoa râm, một ông nỗ lực mặc quân trang, nhờ quân trang làm riêng biệt, khí cầm tràn ngập, người này đó chính là ông nạm Phó.

Ông cố ngước góc nhìn cô gái mặc thường phục lính trước bên, nắm ly chè bởi sứ blue trong tay, rắc một tiếng mà lại nứt ra, cắm răng nghiến lợi mắng: “Đứa cháu bất hiếu này!”

bạn gái đứng theo bốn cầm cố quân đội tiêu chuẩn ở đó, mím chặt môi, góc nhìn sang trọng chiếm giật, “Ông nội, cháu sai rồi! Ông đừng nóng giận!” Phó Sủng khéo léo nhận lỗi, chung cuộc ý thức được các bạn nghịch mập rồi.

Ông vắt vỗ bàn “Bốp” một tiếng, quát: “Sai rồi, con cháu còn biết sai rồi, buổi sáng tinh mơ đã đi được chỗ nào hả?”

Trước kia Phó Sủng gây họa, ông rứa chỉ mắt nhắm mắt mở, tùy nó thông qua coi cũng như xong xuôi, chà, con gái này thật oách, lật trời.

Vốn cả đám học cục học thuộc máy tính, điều Phó Sủng mang lại dạy máy vi tính cho họ, chuyện do vậy khiến ông thay cực kì có hứng, rốt cuộc cô nhóc này cũng đều có đất dụng võ, không còn lấy chưa tiền lương trong Bộ.

Phó Sủng cũng biết điều mà lại đi, dạy rất nghiêm túc, một nhóm cán bộ ko phải mâu thuẫn cảm hứng, nghiêm túc học máy vi tính chắc là học sinh gàn ở trong nhà máy, lão Nghiêm công ty nhiệm cảm giác chuyện này chắc là bao gồm gì không đúng, sao lại chưa đúng?

Trước kia đám học cục này học máy vi tính, đã từng gia đình bạn, khỏi bắt buộc nói tâm tình mâu thuẫn rất lớn cho mức nào, nhưng mà bây giờ phối hợp do đó, khiến mang lại ông siêu xung quanh muốn.

không nhịn được lòng hiếu kỳ, lão Nghiêm mang lại phòng máy, len lén liếc góc nhìn qua cửa sổ nhìn ra ngoài, mặt tai vang lên âm lượng quỷ dị, ngước mắt nhìn qua ảnh trên nền, lão Nghiêm thiếu chút nữa chưa bị hù bị tiêu diệt, Phó Sủng để bao gồm cả nhiều cán bộ nghịch Plants vs cương thi *.

(*)Plants vs Zombies chính là game show điện tử dạng bảo vệ tháp (tower defense) được PopCap Games trở nên tân tiến cũng như phát hành lần đầu mang lại hệ thống Microsoft Windows và OS X. Về mặt bao hàm gamer vẫn tậu vai chủ một căn phòng và áp dụng loại cây tách biệt để chặn lại đội quân quái vật bỗng nhiên nhập và “ăn mất não của mình”. Tên tiếng Việt là game củ quả nổi giận.

“Sắp hết giờ, thời gian không nhiều lắm, còn nếu như không qua cửa ngõ, bây giờ không thể tan lớp! Nên với vật nặng chạy năm km!” Phó Sủng chú ý đám học cục chỉ thị.

Một thiếu úy dám lên mặt cũng như vậy? Bởi lẽ ngay hiện tại, cô là cô giáo, học cục cần vị giáo viên bố trí.

Lão Nghiêm đi vài bước vào, quát Phó Sủng: “Phó Sủng, cô làm gì đấy?” Tên yêu nghiệt này, sao ông lại nghĩ tới chuyện để bé nhóc này tới đây dạy máy vi tính chứ?

“Lão Nghiêm, ngài đã đến, cô nhóc này quá nghiêm khắc!” Một nhóm học cục thấy được lão Nghiêm có vẻ nhận thấy mình, khóa học vi tính này vô cùng đặc sắc, ngược lại siêu thú vị, mà lại Plants vs xác sống quá khó!

Để Phó Sủng viết bản kiểm điểm, để hồ hết học viên này nói xin lỗi, còn phạt có vật nặng chạy mười hai cây số.

công ty nhiệm cũng chat chit này mang lại ông nội Phó Sủng, ông gắng Phó!

>> bài viết liên quan phân mục Ngôn tình sủng

Ông thế nghe hoàn thành cực kỳ nổi giận, mau chóng triệu tập đa phần già trẻ mập nhỏ xíu nhà họ Phó từ trên xuống dưới để ý một vị trí, bạn tới ưa chuộng như sinh nhật ông vậy, nhằm mục đích đó chính là vạch tội Phó Sủng

“Phì…” Phó Sủng nhất thời chưa nhịn được, cười cợt ra tiếng.

“Cười cái gì cơ mà cười? Còn lưỡng lự bựa hổ mà lại cười?” tía Phó vừa nhìn, thiếu nữ đã đến mức này ròi, còn cách biểu hiện như vậy? Không sợ bị tiêu diệt sao! Sao bạn lại chào đời một yêu nghiệt do đó, có tác dụng bậy!

Phó Sủng chú ý tía người, ngược lại chú ý ông cụ: “Ông nội, con cháu nói có ông, con cháu là chuyên viên mật mã, mật mã đấy, lão Nghiêm để mang lại cháu đi dạy máy vi tính, thật lãng phí nhân tài?”

chuyên viên mật mã, vốn ít, lại giống như để mang lại cô đi dạy máy vi tính, chính xác là hết sức đo đắn trọng dụng hào kiệt.

Ông ráng Phó quả thật không đành lòng nhìn thẳng Phó Sủng, đấm ngực: “Đồ bất hiếu, ước ao tức bị tiêu diệt ta à! Sao còn chần chờ bựa hổ nhưng nói chúng ta là chuyên viên mật mã?”

Nói xem yêu nghiệt này, ông ráng vốn định gửi mang lại trường quân đội hào nhoáng, nhưng có lợi nghiệp trường d1end4anl3quuyd0n quân đội, nhà bạn khác hầu như level trung úy, riêng cô cụm lần gây chuyện lặp đi lặp lại, rốt cuộc, hiệu trưởng nói, cấm đoán cấp độ trung úy, rốt cục chỉ là thiếu úy.

Thiếu úy thì thiếu úy đi, phái đi viện nghiên cứu, quan sát khéo léo hiểu chuyện, lần ban đầu được phái đi phối hợp diễn tập quân đội, chứ chưa bằng lòng ban đầu, duy nhất trận dã ngoại, cô nhóc này leo lên cây lấy trứng chim.

các kết quả bị thất lạc cả đoàn đội, lần khác đi huấn luyện dã ngoại, chứ còn chưa làm gì, đoàn mình vẫn bắt buộc với theo chó quân khuyển đi tìm Phó Sủng.

Lúc đó đoàn trưởng cũng sắp khóc, nói với chủ nhiệm, diễn tập lần này quá cần thiết, sẽ mong cấp bên trên điều chuyên gia mật mã này về thôi, chúng ta chưa ước ao lúc diễn tập quân sự, lại mang theo chó quân khuyển đi chọn người!

phần đông gia đình khác ngôi nhà họ Phó ngược lại không gồm biểu cảm gì, cô nhóc này từ nhỏ cho lớn đã gây quá nhiều chuyện thị phi, chiến đấu mang đứa bé khác trong đại viện, ăn hiếp anh người, uống rượu, lớn bé dại đếm không hết.

Phó Sủng chưa dám nói nữa, chỉ nghe thấy giọng nói cực kì đau khổ của ông cụ: “Chủ nhiệm con cháu nói rồi, hai tháng sau, đại đội chuyên nghiệp duy nhất show diễn tập, con cháu đi phối hợp, hai tháng này, cháu cho đại đội chuyên dùng tập huấn, con cháu còn dám gây chuyện thị phi, ông đánh gãy chân cháu!”

Ông ráng vừa nói ra, các bạn họ Phó thiếu chút nữa không bay bổng mua lụa mà lại múa, yêu nghiệt này đề nghị cho đại đội chuyên nghiệp tập huấn hả? Bên cạnh đó, còn là hai tháng.

Cậu bốn ngôi nhà chúng ta Phó sát bên, anh Phó Sủng, Phó Mặc lên tiếng: “Ông nội, ông làm cho quá đúng, sớm bắt buộc do vậy, cô nhóc này, chính là thiếu dạy…”

Lúc các giọng nói chống chọi với có Phó Sủng, chớp nhoáng tiêu tan rồi, ko phải gan anh nhỏ dại, nhưng mà cô nhóc này, phương pháp chỉnh mình khó khăn lòng phòng bị.

“Cháu có ý kiến?” Ông vắt nhìn Phó Sủng, cô nhóc này còn dám trừng gia đình khác, đa số vày ba má dạy hư, ngần ngừ đặc điểm này vốn do tổ ấm cưng chiều cơ mà ra.

“Báo cáo thủ trưởng, không tất cả ý kiến!” Phó Sủng làm cho một quân lễ theo tiêu chuẩn, đi đại đội đặc chủng, bắt buộc đi bộ đội đặc chủng, tuy nhiên bị đại đội chuyên dùng trả lại đã hết là lỗi của cô rồi, Phó Sủng biết sợ lúc nào chứ?

chú ý Phó Sủng, ông cố gắng thở nhiều năm, xua tay: “Được rồi, tất cả giải tán đi, tức bị tiêu diệt ta rồi!”

Một lời nói, tổ ấm họ Phó từ bên trên xuống bên dưới lại về nhà gia đình bạn, hôm nay vừa ra trò hay, thu lại vé giá trị, Phó Sủng bị ngược, ngàn năm có một.

“Cha, mẹ, ông nội để bé đi đại đội chuyên dùng chịu đựng khổ, sao ba má chưa cầu xin?” Phó Sủng oán giận về bên cha mẹ, sau cùng có bắt buộc nhỏ ruột không?

bố Phó bà mẹ Phó có vẻ chưa nghe thấy, đi thẳng về ngôi nhà, sau cùng Phó Sủng hiểu vật gì có tên thường gọi là bọn chúng gia đình bạn xa lánh.

Trong túi truyền cho tiếng chuông: “Đêm crazy, anh thật quá lợi hại, cho nên còn muốn làm lại, em mong muốn lại, còn mong muốn lại.”

Phó Mặc sát bên không thể tin chú ý Phó Sủng, chỉ thấy Phó Sủng bình thản nhận điện thoại: “Alô?”

“Alô, Phó Sủng, chỉ từ chờ người trong gia đình cậu thôi đấy, còn chưa cấp tốc cho đây?” Lâm Tiêu ở bên kia cao giọng kêu.

“Được rồi, mau chóng tới ngay!” Phó Sủng thuận tay húi điện thoại, liếc Phó Mặc.

Phó Mặc nhìn theo bóng lưng Phó Sủng kêu lên: “Con nhóc bị tiêu diệt tiệt kia, em còn chạy?” Gan thật to!

“Anh, nói sở hữu ba má, tối nay em không về nhà!” Phó Sủng cũng không quay đầu lại nói.
>> Chúc Anh chị đọc truyện vui vẻ!
>> tham khảo thêm thể loại Truyện ngôn tình ngược

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>