Người đấy, là sao trời bùng cháy trong ánh mắt; nhà bạn đó, là hải dương mênh mông tận đáy lòng.

Ra mắt truyện Đây chặng trời sao kia khoảng biển

Tác giả: Đồng Hoa
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Đây chặng trời sao kia chặng đại dương

bên dưới ánh trăng, tử thần vung lên lưỡi hái, chuẩn bị sẵn sàng đem đi sinh mạng của anh chàng.

anh chàng hỏi: “Làm sao để chắc là bất tử?”

Tử thần nói: “Tìm một cô gái, chỉ cần có cô ấy nguyện ý từ vứt sinh mạng của mình, đem linh hồn hiến dâng mang đến ngươi, ngươi chắc là sống tiếp.”

chàng trai hỏi: “Làm sao bắt đầu giống như khiến một cô gái từ quăng quật sinh mạng, hiến dâng linh hồn cho tôi?”

Tử thần nói: “Chỉ yêu cầu ngươi chiếm hữu được trái tim cô đó, khiến cô ấy yêu ngươi.”

anh chàng hỏi: “Làm sao bên tôi có thể chiếm được con tim của cô ý ấy?”

Tử thần cười cợt, nói: “Rất bình thường, ngươi hãy sử dụng trái tim của ngươi đổi lấy con tim của cô ấy.”

Hắn nhanh chóng ngẩng đầu nhìn về bên bên tôi, góc nhìn lạnh giá, biểu cảm phức tạp, dường như một con vật hung tàn đang che giấu tà khí, vận sức đợi phát ra uy lực giết bị tiêu diệt nhỏ mồi.

lúc sáng sớm, tia nắng chói lóa xuyên thẳng qua ngọn cây sừng hươu (1.1), chiếu cho cửa sổ phòng ngủ, phần đông tia sáng rọi qua bức round, hắt lên bên chúng tôi, vẫn mơ ngủ bên tôi liền giật mình tỉnh giấc.

(1.1) Một nhiều loại cây sống ở gần biển khơi

vì mong mỏi tất cả chút mát mẻ, nên ban tối tôi chưa đóng khung cửa sổ, gió biển cả mát lạnh thổi cho bức ải làm cho chúng phất phơ biến chuyển. Mùi quen thuộc của đại dương theo cơn gió nhẹ cất cánh vào mũi bên tôi, khiến tôi vừa nhắm mắt lại, vùi đầu vào cái gối, vắt ngủ thêm một lát; vừa theo phiên bản năng suy nghĩ: “Ra khỏi giường, mau chóng đã được ăn uống món cháo nghêu hải sản của ông nội”. Ý nghĩ vừa lóe lên, trong đầu lại hiển thị một hình họa khác ― tôi, bố bên tôi cũng như em trai, tía người trong gia đình bên tôi mặc bộ đồ đen, đeo khăn tang, đứng ở đầu thuyền, cùng mọi người trong nhà rải tro cốt của ông nội xuống biển khơi. Gần như đóa hoa màu trắng trôi theo chiếc nước ẩn dưới đuôi tàu, dập dềnh cộng ăn nhịp sóng biển khơi, cuồn cuộn không chấm dứt, có vẻ vòng hoa màu trắng ném lên linh cữu ở nội mặt đường.

Một khắc sau đó, chúng tôi liền tỉnh táo bị cắn dở nhận hiểu rằng đâu là mơ, đâu là thật, tuy rằng chúng tôi khôn cùng hy vọng thành viên gia đình mãi mãi chưa tỉnh lại trong cơn mơ đẹp bao gồm ông nội, dẫu vậy dòng có tên thường gọi là sự thật lại khiến con người quan trọng không trừng mắt đi chống chọi với.

Nghĩ mang lại bà mẹ kế không quen thuộc sở hữu phòng bếp, cũng đúng đắn không hiểu ý mẫu bồn rửa cũ, hay loại chén bát cũ của ông nội, bên tôi mau lẹ mở mắt, ngồi dậy. Bên tôi quan sát đồng hồ báo thức, đã chưa tới 6 giờ sáng, trong ngôi nhà chủ yếu tĩnh lặng, hiển nhiên giờ này bà đó còn đang ngủ say.

Mấy hiện giờ, bởi lo tang sự của ông nội, tất cả mình ai nấy cũng phần đa không được khỏe rã rời, ba tôi cũng như bà bầu kế là điển hình của dân thành thị, tất cả các thói quen ngủ muộn dậy trễ, đoán chừng ngày nay họ chưa ngủ thẳng giấc mang lại 9 giờ sáng, vững bền sẽ không ngồi dậy.

bên tôi rửa mặt ngừng, chân tay nhẹ nhàng đi xuống lầu, cho nơi nấu ăn, trước hết tôi bắt nồi cháo lên bếp, vày chưa bao gồm tinh thần suy xét mang đến các món ăn phức tạp, bên tôi cho vô nồi một ít sò điệp bị khô, coi như đang nấu món cháo hải sản.

rời khỏi căn bếp, bên tôi đứng trong cảnh vườn, bất giác đi bao phủ nhìn ngó đám cây cảnh cũng như hoa tươi, cầm cố chọn lựa bóng dáng của ông nội. Trước kia, khi vừa rời giường, chuyện bước đầu ông làm cho chính là chăm sóc đám cây cỏ này.

bờ rào ở bốn phía khu vườn là phần đa khóm hoa Trang bùng phát quanh năm, đã từng bông hoa nhỏ đỏ hồng xum xê tụ lại thành chùm, tươi đẹp rung động lòng người thân, giống như quả tú cầu trong tay tân nương tử; chạy dọc theo bờ tường đá là mấy cội hoa Giấy, phần nhiều đóa hoa màu hồng phấn sáng lạn như nhiệt độ, một cội hoa Giấy được trồng gần bức tường đá loang lổ, hắt bóng râm xuống bề mặt đất, có tác dụng chặng sân buổi sáng sớm bổ xung phần thoáng đãng; phía bên dưới khung cửa sổ phòng khách là đám Hồng Tước San Hô, nuốm Diệp San Hô khoe sắc, chắc là hồ hết đốm lửa nhỏ dại lập lòe; không tính cửa sổ nhìn ra ngoài thư phòng là mấy những vết bụi hoa Rồng Nhã Châu, cùng rất vài khóm Cửu Lý Hương nở rất nhiều cành hoa màu trắng ủ rũ, tựa như phần đa mảng tuyết đọng, trông khôn xiết đẹp mắt; góc quặt vào nơi nấu ăn duy nhất nơi bắt đầu Quất bé nhất một trăm tuổi đã kết số đông quả Quất màu lục trĩu nặng, bọn chúng thẹn hậu sự ẩn núp sau các cái lá cũng màu lục tươi bắt đầu.

các gốc cây khóm hoa này những là rất nhiều một số loại cành cây bình thường ở bên trên đảo, ko phải thứ quý giá gì, Ngoài ra mỗi căn nhà mọi có một ít, cơ mà nhờ ông nội chăm sóc, hoa và cây trang trí luôn hình như blue tốt cũng như tươi đẹp hơn đầy đủ căn nhà khác.

vẫn nhiều ngày trôi qua, không ai ngó ngàng mang lại bọn chúng, hoa rơi, lá rụng chi chít trên mặt đất, nhìn căn nhà bao gồm chút bê bối nhơ bẩn. Tôi dụi dụi đôi mắt đang ướt, nôn nóng rứa lấy dòng thanh hao, ban đầu quét tước sân căn nhà.

Quét sân ngừng, chúng tôi định ra cổng khu vườn quét thêm chút ít, cần đi ra mở cổng. Đang lúc mở cổng, tôi cảm nhận duy nhất bóng Đen lao về phía thành viên gia đình, bên tôi bị dọa sợ, theo phiên bản năng lùi về đằng sau né tránh, ngần ngừ bóng black đó bị đồ vật gi xô đẩy, mà vấp ngã nhào xuống đất.

“Ai ném gì đó…” bên tôi để ý nhìn vào bóng Black kia, miệng liền há hốc, thanh âm bị nghẹn ở cổ, loại bóng Đen vấp ngã vào trong sân ngôi nhà tôi chính là gia đình bạn.

Một gia đình bạn ăn mặc rất quái nhân, một gã đại trượng phu đã hôn mê bất tỉnh, mớ tóc hỗn độn bịt hết nửa khuôn bên của hắn, da của hắn tái nhợt chưa chút sức sống, giống nhưng lại mấy kẻ bị thiếu bồi bổ. Nửa người nhà trên của hắn mặc bộ đồ quần áo thủy thủ màu đen, cái này chưa lạ, tuy vậy lạ là hắn chỉ khoác bên phía ngoài, phía bên trong không tất cả mặc bất cứ thứ gì, mà lại bộ đồ quần áo thủy thủ dành đến mùa lạnh này có áo con mặt trong; nửa thân bên dưới của hắn là loại quần soóc tất cả in hình mấy cây dừa nhưng mà hành khách thường mặc, bên tôi quan sát xuống chân của hắn, đi chân trần sao !?

>> tìm hiểu thêm thể loại truyện Cưới trước yêu sau

bên tôi ngơ ngác đứng nhìn hắn một lúc chậm, rút cục cũng phục hồi lại tinh thần, cảnh giác chạm hắn một dòng, “Này!”

không có phản ứng, tuy nhiên cơ thể của hắn đã còn mềm mại, cùng vì tôi vừa tiễn đưa ông nội, đề xuất ký ức về cảm xúc đối với khung hình của người còn sống hay sẽ bị tiêu diệt rất tách biệt, tôi chớp nhoáng đoán được thành viên gia đình này vẫn còn sống. Nhưng mà nhiệt độ khung hình của hắn quá thấp, thấp đến nỗi chưa chắc là bình bình. Tôi băn khoăn hắn đã có căn bệnh trong chúng ta, cho đến bên tôi vẫn đoán sai, tuy vậy kỳ thật hắn có lẽ đã chết cụ.

chúng tôi hít một hơi, chuyển tay mang đến gần mũi của hắn, cảm giác được hắn vẫn còn hơi thở, tôi mới nhẹ nhàng thở ra.

bởi lẽ sự Việc tất cả chút quái vật, nên phản ứng của mình cũng cảm thấy không được bình thường, sau khi chấp thuận trước cửa sân nhà người thân không hề là “Hiện trường án mạng”, phản ứng bước đầu tiên của tôi không phải là tự hỏi nên giải quyết chuyện này cụ nào, nhưng mà là… ma xui quỷ khiến chúng tôi lại chạy ù ra ngoài trời cổng để quan sát xem có dấu vết của giày hay dép chưa.

Hắn thật sự là đi chân trần mang lại đây!

bên tôi quan sát mang lại con phố lát đá ghồ ghề cổ xưa bên ngoài cổng, rồi chú ý qua bàn chân của hắn, hồ hết vết không sạch màu đen xen lẫn có màu đỏ sậm của vết máu, chú ý không ra chung cuộc hắn làm sao mà bị thương, mà lại giống như cam kết hắn đã làm qua một thời gian đi lại khôn xiết tất bật.

bên tôi ngồi xổm xuống cạnh bên hắn, vừa lấy di động cầm tay ra chuẩn bị sẵn sàng gọi điện thoại, vừa sử dụng sức biến chuyển hắn. Địa điểm này không hề là thành phố béo, bắt buộc bất cứ lúc nào chúng tôi cũng cần yếu Hotline được xe cứu giúp thương, huống chi khu này đã cũ nát chật không lớn, cho dù xe cứu vớt thương bao gồm thần kỳ chạy tới đây, cũng chẳng thể vào được tận nhà, chỉ với cách chọn gia đình khác giúp sức.

Điện thoại sau cùng cũng thông, “Bác sĩ Giang…” chúng tôi vừa báo cáo chào hỏi, liền cảm thấy cánh tay của mình bị cụ chặt.

“Không cần điện thoại tư vấn bác bỏ sĩ!” Gã con trai ngất xỉu trong sân căn nhà bên tôi sau khi yếu ớt nói kết thúc mấy lời này, liền lừ đừ mở mắt. Tôi bỡ ngỡ giương ánh mắt về phía hắn, một cơn gió thổi qua, làm mớ tóc hỗn độn ở trước mắt của hắn cất cánh sang một mặt, tầm mắt của tớ đúng lúc nhìn thẳng vào đôi mắt của hắn.

Sao lại duy nhất đôi mắt rung chạnh lòng tổ ấm đến cũng như vậy? Giữa màu tối Đen ánh ra màu chàm, thâm thúy, bình tâm, rộng lớn, có vẻ hải dương đêm hè tĩnh lặng, bầu trời đầy sao tỏa nắng, cơ hồ đại khái ánh sáng của sao trời đều bị thu hút vào đó, đa số bí mật của thiên hà phần đa bị che kín đáo trung tâm, có tác dụng cho những người ta nhịn không được cứ mãi ngắm nhìn, mua tòi nghiên cứu.

chúng tôi ngẩn ngơ nhìn hắn, hắn kháng mọi người ngồi dậy, nói phân minh thêm lần nữa: “Không phải hotline BS.”

lúc này quan sát lại, ánh nhìn của hắn tuy rằng cũng coi là đẹp, mà lại không có gì rung chạnh lòng người trong gia đình như lúc nãy, hẳn nguyên nhân là ánh mắt, cùng với hiệu ứng đặc sắc của tia nắng.

tôi lần khần không nói lời nào, hắn nói: “Tôi chỉ bị thiếu nước, uống chút nước là được rồi.”

vững chắc hắn không hề là dân bản đất, các giọng nói khôn xiết kỳ lạ, tôi cần ráng lắm bắt đầu nghe được, nhưng giọng điệu cực kỳ quy định, khiến cho những người ta tín nhiệm nể phục. Nhưng lại cần thiết là bây giờ chúng tôi đã có rất nhiều chuyện yêu cầu làm, không bao gồm nhiều thời gian thân mật thương hại một kẻ xa lạ, nói chung bổ xung một chuyện bỏ ra bằng tiết kiệm hơn một chuyện.

“Bác sĩ Giang, không có gì đâu, chỉ là thiếu cẩn trọng bấm nhầm số điện thoại của anh ý thôi, em còn có việc bắt buộc làm cho, lần sau nói nhé!”

tôi cụp điện thoại, đỡ hắn đứng lên. Khi hắn vừa đứng lên, trong chớp mắt, bên tôi new cảm xúc được hắn thật to lớn, chúng tôi cao 1 mét 73, từ nhỏ tuổi vẫn chứa tính biện pháp ngang tàng, cần thường hay nghịch trò giả vờ làm nam giới, nhưng lại đứng bên cạnh hắn, bên tôi lại có thêm cảm giác như “Chim nhỏ dại nép vào người” (1.2)

(1.2) ý nói phiên bản thân nhỏ nhắn so có người nhà khác.

tôi dìu hắn đi đến góc sân, ngồi vào chiếc nghế ông nội hay ngồi, “Chờ chúng tôi một chút.”

tôi đi vào phòng bếp, rót cho hắn một cốc nước ấm áp, xem xét một lát, lại bỏ thêm vào vào cốc nước hai thìa mật ong. Chúng tôi bưng ly nước mật ong ra cho hắn, hắn nhẹ nhàng nhấp một ngụm, chủ yếu cảm nhận ra gồm vị khác lạ, yêu cầu tỏ ra cẩn thận.

tôi nói: “Anh chết giả ở trước ô cửa tôi, nếu chẳng phải gồm bệnh dịch trong bạn, thì chắc chắn rằng bị tuột huyết áp, cần bên tôi nêm thêm chút mật ong.”

Trong lúc tôi đang giải thích, cùng lúc hắn cũng từng uống một hơi hết ly nước mật ong, hiển nhiên ban sơ chúng tôi nói, hắn thật sự đã xiêu bạt bên tôi đã bỏ vật gì vào đấy.

“Anh còn mong uống nữa sao?”

Hắn chưa nói gì, chỉ cần hơi hơi đồng ý.

chúng tôi lại chạy vào phòng bếp, rót nước cho hắn.

Chạy tới chạy lui, hắn uống liên tiếp sáu ly nước mập, mang lại cốc thứ bảy, bắt đầu thật sự dứt lại.

Hắn bắt đầu ngồi im lặng Để ý đến, bên trên tay thay ly thủy tinh, ngoài nói câu ban đầu “Không yêu cầu điện thoại tư vấn bác bỏ sĩ” kia, thì không nói bổ sung gì nữa, ngay cả mấy chữ “Cảm ơn, cảm ơn” cũng không thèm nói, chả biết sau cùng hắn đang nghĩ cái gì.

Một luồng tia nắng chiếu xuyên qua kẻ hở của đám lá cây, đúng lúc chiếu vào cốc chai lọ thủy tinh, làm sáng lên gần như ngón tay thuôn nhiều năm sạch đang của hắn, giống như bàn tay đương đại của nghệ sĩ dương gắng, so sở hữu vết thương âm u dơ bẩn bên dưới cẳng bàn chân của hắn, quả thật đối lập một giải pháp kỳ lạ.

Theo lý trí, chúng tôi biết không nên cho một người trong gia đình xa lạ vào căn nhà, tuy thế bởi vì tất cả một ít mềm lòng và xúc hễ khó hiểu, đề xuất chúng tôi thật sự quan trọng nhẫn trọng điểm lập tức đuổi hắn đi.

chúng tôi lấn sân vào nơi nấu ăn, khuấy khấy dòng nồi cháo, liền bắt gặp cháo sò điệp đã chín tới.

tôi múc ra một chén cháo, cho vào chiếc đĩa chút ít rau trộn rong biển cả cũng như hai nửa trứng vịt muối, đặt tất cả vào khay, bưng ra mang đến hắn.

chúng tôi khéo léo nói: “Anh nạp năng lượng chút gì vào bụng, lúc nào khỏe lại thì đi đi!”

Hắn không nói gì, nhìn chằm chằm vào chén cháo ở trước mặt một lúc chậm, mới nạm đũa lên, có lẽ cùng vì bắt đầu tỉnh dậy, thuộc hạ của hắn run rẩy, gắng đôi đũa vài lần mới vắt chắc hẳn được.

“Tôi còn đề xuất làm việc nhà, anh cứ nạp năng lượng từ từ, đề xuất gì thì hotline bên tôi.” tôi sợ đứng sát bên làm hắn mất bỗng dưng, cần sắm nguyên cớ bật dậy khỏi.

bên tôi đi vào buồng khách, lục tung phủ giày dép, bỏ ra một đôi dép kẹp dành mang đến nam không được mới. Chưa có thể giày, nên phải đi đúng số, khi đi bởi dép kẹp mặc dù chân bé dại hay Khủng mọi chắc là sở hữu được.

chúng tôi cố theo đôi dép kẹp đi mang lại vòi nước ở trong sân vườn, chà rửa chúng thật sạch sẽ, sau đấy đặt ở địa điểm có nhiều tia nắng để phơi bị khô quá.

Đoán chắc nên một lúc nữa hắn bắt đầu ăn chấm dứt, tôi lấy mẫu khăn, vừa lau chùi nhà cửa, vừa chậm lâu quan sát hắn.

Trước kia, khi ông nội còn sống, chiếc bàn và mẫu ghế bằng mây thường được đặt bên dưới mái hiên của gian căn nhà chính, hoặc trọng điểm sân vườn, ông đang vừa uống trà, vừa thuận tiện ngồi ngắm nhìn cảnh vật nghỉ ngơi, cực kì chấp nhận khoái chí. Sau khi ông nằm mãi bên trên giường cần yếu ngồi dậy, chẳng còn ai có thú vui nhàn hạ bởi vậy nữa, cần bàn và ghế mây kia bị dời vô một góc tường ở trong sân, tại đó có mấy cây hoa Rồng Nhã Châu và vài khóm Cửu Lý Hương, bọn chúng những sẽ sống được mười mấy năm, cây Cửu Lý Hương thì cao hơn nữa đầu bạn, còn đám Rồng Nhã Châu thì vươn cao xòe rộng phần lớn tán lá blue mướt chi chít, vừa khéo đậy đi cơ thể của hắn.
>> bài viết liên quan chuyên mục Truyện ngôn tình ngược

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>