chúng ta cũng có một số người cảm thương mà lại bởi vì mặc cảm tự ti nhưng tự đẩy thành viên gia đình ra xa. Để rồi khi chúng ta tìm được nhau, giúp nhau cảm nhận ra tình yêu, sự ấm cúng nhưng mà họ tưởng rằng cả đời này người đã chưa bao giờ có được

Trình làng truyện Lãng tử xinh tươi

Tác giả: Hắc Khiết Minh
Thể loại: Truyện sắc

Trích đoạng truyện Lãng tử dễ thương

Anh có vẻ thấy rành mạch viên đạn vẫn bay về phía các bạn.

Anh cực kỳ bình thản, Hình như trái đất trở thành chậm lại, trong một phần ngàn vạn giây đó, anh cảm giác được adrenalin chạy tán loạn body toàn thân, kể cả sự vật tại thời điểm đó các cũng như chuyển vận sở hữu tốc độ lờ lững.

cục đạn đấy chóng vánh phun tới, sượt qua sống lưng đầy mồ hồi của anh. Bụi cat bị gió cuốn tung cất cánh, quan sát góc nhìn tàn ác của kẻ địch, teen girls nhỏ dại trong lòng anh sợ quánh kinh hoàng run rẩy, nước mắt thấm ẩm cả vạt áo anh.

bao gồm cả đều cực kì thong thả.

Đạn trong hộp đạn vừa new dùng hết, bên dưới họng súng uy hiếp của đối phương, anh mỉm cười vứt súng xuống, tuy thế dĩ nhiên lời đảm bảo của lũ khốn kiếp này phần đông không đáng tầm giá, vì vậy đối phương nổ súng.

mục đích nổ súng là vì diệt khẩu, mục tiêu là cô bé kế thừa da tài Bạc Bẽo tỉ trong ngực anh, còn cả anh nữa.

viên đạn bắn về phía anh, xé rách không gian, xẹt qua gió Khủng.

Anh ấp ủ cô bé kia, chưa chút đắn đo xoay chúng ta né tránh cục đạn, đồng thời rút nhỏ dao nhỏ dại trong đai lưng, phi về bên bọn chúng.

Phốc.

Anh nghe thấy tiếng đạn găm vào trong thịt mình, nhưng mà cũng thấy nhỏ dao của mình sau một giây đưa vào ở chính giữa ngực mục tiêu. Đối phương bỡ ngỡ trừng mắt nhìn anh, ngã xuống.

Gió còn đã thổi, anh cúi đầu lưu ý gia đình bạn ủy thác.

“Em tất cả sao không?”

teen girls nhỏ nhắn nâng đôi mắt đẫm lệ, lắc đầu, bên trên thành viên chẳng hề tất cả vết đạn.

có lợi lắm.

Sau đấy, khổ sở mới ban đầu lan tràn, anh buông nữ ra, ngồi bên dưới đất, xác định vào tường đá sụp đổ bên vách núi Black, lấy điện thoại ra, vừa thông báo sở hữu đồng tổ ấm vừa tự cầm và dữ không để máu chảy quá nhiều.

Lẽ ra anh cần mặc áo kháng đạn, dẫu vậy nếu mặc bầy bị tiêu diệt tiệt kia sẽ không tin anh. Dù sao làm gì bao gồm ai về tổ chức còn võ trang body toàn thân chứ?

Anh nên lấy được sự có lòng tin của bọn chúng, để bọn khốn kiếp ấy cho rằng anh cũng là một tên khốn kiếp, là đồng mình của bọn chúng, thành ra anh chỉ mặc áo sơmi, mà chẳng phải áo chống đạn có lẽ bảo an mẫu mạng nhỏ của anh ý.

Dù nạm nào, anh nắm cực kỳ tránh điểm yếu.

Anh ráng cực kì, thật sự, nhưng lại viên đạn chiếu thẳng qua thân thể anh, anh cảm xúc được máu tươi vẫn đủng đỉnh thấm ẩm mẫu mông cute của anh ý. Mà đều vật trước mắt đang bắt đầu trở thành mơ đại dương.

Anh đang mất máu.

sức lực lao động bị máu lấy đi, đầu anh trống rỗng. Nhìn bầu trời ảm đạm, vẫn bắt đầu đổ mưa rồi.

Anh chưa dám mang nàng về tòa biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang kia, anh chưa cảm nhận dấu hiệu an toàn, do đó anh mang theo cô bé kia kéo dài trốn ở sau tường đá. Nhưng lại vết thương quả thật đã phân tán lực nên nhớ của anh ấy, cho nên khi chúng ta nam nhi kia đột nhiên ra mắt, thì hắn vẫn tiếp cận họ siêu gần

“Ngoan, nhà bạn đẹp nhỏ dại, em mắt chú ý đến lại, OK?” Anh bảo nhỏ bên tai nữ giới.

nữ giới nhỏ tóc tiến thưởng ngoan ngoãn đồng ý, anh cười cợt, cần dùng áo khóa ngoài che trên thành viên phái nữ, sau đấy âm thầm đi mang đến ẩn dưới tên tiếp giáp thủ kia. Tuy rằng phục kích giúp anh đề nghị được tên khốn đấy nộp vũ khí, dẫu vậy tên này cao lớn cường tráng, sau một hồi ẩu đả, anh không có gì sức cũng chưa dám mạo hiểm. Một lần nữa khống chế quyện lực, anh tay không làm cho thịt tên cạnh bên thủ kia, nhưng cũng đã trúng vài đấm.

hoàn thành việc, anh mỏi mệt quỳ rạp xuống bến bãi cỏ, thấy máu mũi của bản thân mình tí bóc bé dại xuống.

Anh vừa lạnh, vừa ẩm, vừa đói, gần như không rõ ràng rõ bên trên thành viên mọi người là máu kể cả mưa. Anh lau máu mũi xung quanh miệng, ngẩng đầu ngước chú ý bầu trời.

Khi chân trời lóe lên ánh nắng Bạc Tình, tiếng sấm rền vang lên, một người thân khác nhào về phía anh, ráng đấm giáng xuống như mưa rơi, chưa xong giã lên bạn anh. Trong lúc hoảng hốt, bộ mặt mọi người cánh mày râu ấy căn vặn rồi lại đổi thành quỷ ác đời này anh hận nhất.

>> tham khảo thêm chuyên mục truyện Đam mỹ h sm

không, chẳng thể nào, thành viên gia đình nọ sẽ bị tiêu diệt rồi.

Anh há miệng thở hổn hển, trợn bự mắt bên dưới làn mưa tầm tã. Gương mặt người trước mắt vẫn là mọi người nam nhi anh căm thù cho tận xương tuỷ kia, rít gào cũng như dã thú.

Anh thấu hiểu chuyện này không thể nào xảy ra, rồi anh tự nhiên khám phá.

ngay hiện tại, có lẽ rằng anh thật sự sẽ chấm dứt đời rồi.

Anh nghĩ cụ, nhưng trong đầu lại chỉ hiện lên một xem xét khác.

Anh muốn về nhà, thật sự.

Nháy mắt tiếp theo, đầu sẽ trúng một phát thật táo tợn ──

Trong mồ hôi lạnh cũng như băng, anh thức tỉnh.

có một giây, anh chỉ ra rằng bạn đã còn vẫn ở dị quốc xa xôi kia, cơ mà trí nhớ nhanh chóng quay về. Anh nhìn đèn hình đóa hoa trên trần nhà, sau đó hít vào một hơi thật sâu.

Đèn nguyên nhân là chị Hiểu Dạ lựa chọn, chụp đèn cũng như đóa lan chuông màu trắng, mà hơn nữa bên trên tay anh không có máu. Anh sờ mồ hôi trên ngực bụng, nghĩ, máu tươi dính hơn nước, đây là những giọt mồ hôi, không phải máu của anh ấy hoặc mọi người khác.

Anh về ngôi nhà rồi.

Ngày đấy, anh Võ cũng như chị Lam kịp thời tới địa điểm, cứu vãn anh một mạng.

Anh ở ngôi nhà, bình an nằm ở trên giường người thân.

tuy vậy anh vẫn chưa thích ác hiểm mộng này, đặc biệt là đoạn ngắn không thật vặn vẹo ẩn dưới.

Nhíu mày, anh để thân thể trần trụi xoay các bạn xuống giường, miệng vết thương ở thắt lưng đang hơi đau, nhưng lại đã hết trở ngại. Tính năng hồi phục của anh ấy trước giờ sẽ chất lượng không quá tồi tệ.

không tính cửa ngõ, trời vẫn mờ mờ cơ mà cũng sắp đến sáng rồi.

Ranh giới giữa đại dương cũng như trời thoáng hiện lên cách đây khoảng chưa xa, anh nhìn thấy ánh sao lấp lánh, còn tồn tại bóng rừng dừa.

ngày nay đang chính là ngày đẹp trời.

Anh xoay người thân lấn sân vào buồng tắm, mở vòi hoa sen ban đầu xối cọ mồ hôi lạnh, sau đó thuận tiện cọ bên đánh răng, chuẩn bị đi ra bên cạnh chạy buổi sớm.

Anh còn đang nghỉ phép, nhưng anh nên rèn luyện thể lực, anh chưa thích cảm nghĩ suy yếu. Trải qua hơn một tuần lễ an dưỡng, tất cả lại ban đầu trở thành nhàm chán rồi.

Thật là.

bởi lẽ vì bị thương, anh vẫn bỏ dở một mệnh lệnh vốn thuộc về người trong gia đình, mà lại có lẽ anh hình như xin anh Võ nghĩa vụ khác để làm cho.

Anh yêu cầu nhiệm vụ, nó luôn dường như phân tán lực lưu ý của anh.

Anh lau bị khô cơ thể, mặc quần áo thể thao, đi giày vải, tản bộ đến làn con đường, bắt đầu chạy chậm.

Khi bên trời mọc, trời cao trong xanh.

Đồi núi nhấp nhô chập chùng bên dưới bầu trời, xanh ngắt có vẻ vẽ.

Sao Kim bên Đông nằm xung quanh đại dương blue thẳm, ánh sao tủ lánh màu Bội Bạc, cho đến khi bên trời nhô lên khỏi bên hải dương, mới bị ánh đá quý đậy đi.

lúc sáng sớm sáu giờ, bầu khâu khí còn hơi lạnh.

Mấy nhỏ chó còn đang nằm bẹp trên vạch phân cách làn giữa mặt đường, đàn chim sẻ giương cánh cất cánh ngang trời xanh sau ấy đậu bên trên hàng dây điện Đen, nhìn giống hệt cũng như phần lớn khuông nhạc.
>> bài viết liên quan thể loại Truyện ngôn tình ngược

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>