tình ái không khác gì như bong bóng, vừa đụng vào liền vỡ tan. Năm đó Đỗ Nhược trở về nước , không tất cả hành lý, chưa gồm bởi tốt nghiệp, chỉ có bổ sung thêm một đứa nhỏ.

Trình làng truyện bong bóng

Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện bọt bong bóng

Mấy bây chừ Kiều Dĩ Mạc chưa mấy vui vẻ.

cuối tuần, nhân lúc cha chưa ở nhà, cậu len lén chạy vào thư phòng. Cu cậu muốn biết trong thư phòng cất giấu đồ gì thú vụ hay không nhưng mà để tía ba dành các thời gian ở trong đó hơn là dành thời gian đến cậu.

Sau đó cu cậu chọn được một văn kiện.

Cu cậu chối hiểu rằng nhiều chữ, tuy vậy mấy chữ mập mở màn văn kiện, thì phần đông cu cậu dường như đọc hiểu được – báo cáo giải trình X định tía bé.

trên văn kiện còn mang tên của cu cậu và cha.

Kiều Dĩ Mạc tuy còn nhỏ dại nhưng theo phiên bản năng cảm giác phần văn kiện gồm quan hệ cực kì cần thiết sở hữu cu cậu, tuy nhiên bây giờ cu cậu lại không hiểu ngôn từ trong văn kiện là gì, hơn nữa báo cáo X định, rút cuộc X là chữ gì?

Nếu như đi hỏi cha, xác thật bốsẽ chưa nói đến cu cậu biết! Rất có thể vẫn chỉ trích cu cậu tự ý vào thư phòng.

Nếu cũng như hỏi Dì đại dương, nhất định bà vẫn trực tiếp nói có bố ba.

Nếu cũng như hỏi thầy giáo ở khu vườn trẻ, gia sư sẽ nói lại mang Dì biển, Dì biển lại nói lại sở hữu tía cha.

Kiều Dĩ Mạc khổ cực cực kỳ , vô cùng mong muốn biết trong nội dung văn kiện kia rút cục là vật gì .

bởi vậy, ngày hôm sau, trong giờ học , cu cậu đẩy đẩy bạn làm việc nhỏ tuổi Hà Kiều Kiều, len lén đem tờ giấy gồm chữ “Giám” viết cục xiên vẹo vẹo đưa đến phụ nữ nhìn: “Hà Kiều Kiều, cậu biết chữ này không?”

Trong lớp, Hà Kiều Kiều là bạn làm việc nhỏ chỉ một nghịch cùng rất cu cậu, cùng vì người vợ cũng chưa có bà bầu, mà còn rất trùng hợp , hai các bạn số đông bởi tuổi nhau, sinh cùng ngày cộng tháng.

Hà Kiều Kiều dường như búp bê Barbie liếc mắt nhìn chữ “Giám”, bình thản nói: “jìn (1), là chữ kim.

(1) 鉴: [jiàn] Giám

金: [jīn] Kim

Kiều Dĩ Mạc đảo đảo nhỏ mắt tròn vo: “Vậy cậu nói xem báo cáo kim định tía nhỏ là nắm nào?”

Hà Kiều Kiều căng mắt nhìn: “Người lập báo cáo gọi là tía bé kim chứ sao”

Kiều Dĩ Mạc: “. . .”

Phiền não đã giữ vững mang đến thứ bảy, một cô giáo dạy Tiếng Pháp bắt đầu đưa mang đến. Vừa nhận thấy cô giáo trái tim Kiều Dĩ Mạc bừng sáng lên. Mỗi tuần chỉ có một tiết Tiếng Pháp, thầy giáo cũ đã đưa đi, cô giáo Tiếng Pháp bắt đầu phân vân cu cậu, chắc chắn cũng chần chờ dì biển, đang chưa nói mang lại dì Hồ!

Lần bước đầu Đỗ Nhượcc làm việc khu vườn trẻ, nội dung quá cao tay cô sợ bọn nhỏ nghe không hiểu, quá bị khô quá khan sợ bọn bé dại chưa bao gồm cảm hứng, cũng chần chừ một giờ dạy tiếng Pháp mang đến Cả nhà bé dại núm nào, lưỡng lự có phát sinh cảnh huống nào chưa , truớc khi cho giờ dạy học còn tồn tại chút khẩn trương, chưa nghĩ tới nhiều bầy nhỏ dại hoạt bát sáng sủa, suốt giờ học thuận lợi, tràn trề tiếng mỉm cười nghịch vui vẻ.

chỉ tồn tại một đứa trẻ, cả giờ học chưa thông báo, Dường như bao gồm chút thất thần, nhưng mà đôi mắt black nhánh sáng quắc chú ý cô, làm cho cô cũng đều có chút ngượng ngùng.

>> đọc thêm chuyên mục truyện Ngôn tình cao h

Tiết học rất nhanh sẽ dứt, giờ chiều Đỗ Nhược còn thêm Việc, cùng bầy nhỏ nói lời từ biệt liền nôn nóng rời đi, nhưng bắt đầu ra khỏiphòng học không được bao xa, liền nhớ ra mình xem nhẹ túi xách trong lớp học, mau lẹ xoay nhà bạn quay lại.

Quay nhà bạn lại, liền chạm vào một bạn làm việc nhỏ tuổi.

Cúi đầu quan sát, thì ra là bàn sinh hoạt bé dại nhìn chăm chắm cô vừa nãy, vày đụng đề nghị lỗ mũi cu cậu, vành mắt liền đỏ thiếu chút nữa khóc lên.

“Ai nha, thật xin lỗi, gia sư chưa thấy được nhỏ.” Đỗ Nhược cảm nhận bao gồm lỗi, ngồi xổm người trong gia đình xuống xoa xoa lỗ mũi cu cậu “Có đau hay không? Có mong muốn gia sư chuyển xuống phòng y tế khám một chút?”

Đây là căn vườn trẻ quốc tế, trẻ em đầy đủ là con cháu ngôi nhà chũm gia, Đỗ Nhược không dám chậm rãi.

Kiều Dĩ Mạc đỏ mắt lắc đầu liên tục, câu nói còn mang theo giọng mũi: “Cô giáo Đỗ, nhỏ có một bí mật mong phân chia té có cô.”

“A?” Đỗ Nhược sửng sốt, ngay sau đó bắt đầu phản ứng kịp, cười cợt cười xoa đầu cu cậu, “Có bí mật gì ao ước bài luận có cô sao?”

bên trên khuôn mặt nhỏ xíu Kiều Dĩ Mạc viết đầy hai chữ “nghiêm túc”, nhìn ngó phổ biến quanh, bắt đầu kéo Đỗ Nhược tới khúc quanh, lấy điện thoại di động cầm tay ra: “Cô giáo Đỗ, cô dường như giúp bé xem ở bên trên có chữ gì? Đây là âm thầm của chiếc, cô nhìn xong không được bật mý cho người khác biết.”

mặc dầu bọn trẻ trong căn vườn trẻ đều có gia cầm hơn chúng ta, tuy vậy một đứa trẻ năm tuổi gắng một chiếc điện thoại cầm tay đang hưng thịnh hành ngay hiện tại, có tác dụng Đỗ Nhược cần kinh ngạc.

“Cô giáo, có được không?” Kiều Dĩ Mạc nghiêng đầu, mắt béo chớp chớp.

Đỗ Nhược cười lên: “Dĩ nhiên có vẻ, âm thầm gì mong muốn bài viết sở hữu cô giáo?”

“Đây.” Kiều Dĩ Mạc đang sẵn sàng trước, gửi hình mang đến Đỗ Nhược xem.

Đỗ Nhược liếc mắt liền nhìn thấy sáu chữ “Báo cáo giám định tía con”, cân nhắc cẩn trọng một lần, là các thành tích giám định của bệnh viện.

“Trên đấy mang tên của con và ba bố, thầy giáo Đỗ, có thể đến bé biết văn bản bên trong nói đồ vật gi không?”

“Kết quả đánh giá ADN, hình tượng chạy thử của tía được chất vấn nhưng thiết yếu bỏ bớt nhân kiệt người thân ba sinh học (2) của trẻ. Xác định vào các kết quả phân tích 15 chỗ đứng gen phân biệt, độ tương đồng là 99. 9999%, Có quan hệ huyết thống.”

(2) : trường hợp xin tinh trùng hiến bộ quà tặng kèm theo và thụ tinh nhân tạo nên

Đỗ Nhược sửng cảm cúm, trong đầu chớp nhoáng hiểu ra, mỉm cười híp mắt xoa đầu Kiều Dĩ Mạc: “Không có gì, khi nhỏ bắt đầu chào đời, cơ sở y tế làm cho một báo cáo giải trình bằng chứng.”

“Vậy hầu như thành viên nhỏ dại khác cũng có nên không?”

“Đúng rứa. Tất cả bạn đông đảo có!”

Kiều Dĩ Mạc được Đỗ Nhược khẳng định, mặt mày bừng sáng, mỉm cười rộ lên lộ ra hai má lúm đồng tiền, nhận lấy điện thoại di động, “Cám ơn cô giáo, hẹn gặp mặt lại! Nhớ cần giữ âm thầm giúp con!”

Lúc trước đi còn hôn một chiếc thật kêu lên má Đỗ Nhược.

Trong lòng Đỗ Nhược mềm ra, cười đứng lên, nhìn cu cậu hoạt bát nhảy nhót rời đi, không khỏi thở nhiều năm.

Đứa trẻ xinh tươi như thay, không biết là thiếu gia danh môn ngôi nhà ai, vắt mà lại phải nhờ đến giám định để ưng thuận quan hệ huyết thống?

***

giờ chiều Đỗ Nhược vội vả chạy tới cơ sở y tế, buổi sáng ban đầu đi làm cho cô nhận thấy điện thoại cơ sở y tế, thông báotần Nguyệt Linh tỉnh dậy.

Đỗ Nhược nghĩ mình nghe lầm, đầu điện thoại kia y tá Hotline mấy tiếng cô bắt đầu bình phục tinh thần lại: “Chúc mừng Đỗ tiểu thư, cô rãnh rỗi thì cấp tốc Nhanh lại đây xem chút ít đi, trước mắt tình hình của bệnh nhân coi như ổn định.”

Cô hớt tóc điện thoại, quan sát ánh mặt trời phía bên ngoài, bất chợt cảm giác tỏa nắng rực rỡ, vội vã Call điện thoại mang đến Đỗ Hiểu Phong: “Tiểu Phong, người mẹ vẫn tỉnh dậy, chuyện học gác sang một bên, Cấp Tốc đến cơ sở y tế đi.”

Lúc cô chạy tới bệnh viện Đỗ Hiểu Phong đã đến trước, thấy cô liền nó:i “Chị, chị em lại ngủ.”

Đỗ Nhược đỏ mắt, nhịn không để cho nước mắt rơi xuống, hạ thấp giọng hỏi: “Bác sĩ nói cố nào?”

Đỗ Hiểu Phong nhỏ nhiều hơn Đỗ Nhược vài tuổi, nhưng mà cao hơn nữa Đỗ Nhược cả một chiếc đầu, để chị ngồi xuống trước: “Không tất cả chuyện gì, bác sĩ nói tình hình khá tốt, hiện thời không thể nói chuyện, thân thể cũng phải khôi phục từ từ, về sau nếu không hề lên lớp em vẫn tới chăm sóc chị em, chị cũng đừng lo lắng.”

Đỗ Nhược thấy em trai ăn uống nói như gia đình bạn phệ, cười đẩy đẩy đầu cậu:” vấn đề học hành thiết yếu hơn, thỉnh thoảng ngày nghỉ cuối tuần tới đây là được.”

Đỗ Hiểu Phong không chịu: “Chị, em cũng lên ĐH, không hề là trẻ con nữa! Hiện giờ học tập cũng không găng tay hình như trung học, ngược lại là chị, đừng để bản thân đề nghị mệt nhọc.”

Đỗ Hiểu Phong kích đụng, thanh âm hơi to, Đỗ Nhược “Suỵt” một tiếng, ý bảo cậu hạ thấp giọng, chưa ý muốn đánh thức Tần Nguyệt Linh.

Cô ngồi xuống ghế, gần giường căn bệnh hơn, nhẹ nhàng di động cầm tay Tần Nguyệt Linh

vẫn bao nhiêu năm?

Kể từ khi cô từ Pháp trở lại, cũng cần phải được sáu, bảy năm đi.

Sáu năm đen tối, rút cuộc ánh bên trời cũng bật ánh sáng.
>> tìm hiểu thêm phân mục truyện Cưới trước yêu sau

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>