Khi cô rơi vào Cách mặt đường cộng, anh như một chỗ tựa để cô nương dựa. Khi trái tim anh chỉ còn là một chốn băng giá, sự ra mắt của cô như ngọn lửa bé dại, dần sưởi ấm cõi lòng anh.

Ra mắt truyện Mùa đông ấm áp hoa vẫn nở

Tác giả: Tuyết ảnh Sương Hồn
Thể loại: Ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện Mùa đông ấm áp hoa sẽ nở

mẹ vừa tắt hơi, Lam Tố Hinh biết bạn cấp thiết ở lại Thân gia được nữa.

chỉ là cô ngạc nhiên hầu như việc lại mang lại nhanh Như vậy.

Đêm hè, trời tối Đen như mực. Không tính xa văng vẳng nổi tiếng sấm nhưng mưa sẽ trù trừ chưa rơi xuống, của nhà càng oi bức, giống hệt loại lồng hấp. Lam Tố Hinh đóng chặt cửa sổ rồi lên giường đi ngủ.

ấm, hết sức ấm. Cảm hứng ấm bức ép chặt khung hình khiến mồ hôi cởi ra nhớp nháp. Loại quạt điện cánh nhỏ dại lạch phạch, nhẹ nhàng thổi hầu hết làn gió mát dịu, sau khi trằn trọc hồi chậm bên trên chiếc chiếu cói, Lâm Tố Hinh dần chìm vào giấc ngủ. Trong cơn mơ màng, Dường như cô nghe thấy cửa nhà buồng phát ra tiếng cót két khe khẽ. Ngay sau đó, một luồng khí kỳ dị xộc thẳng vào mũi cô.

chốc lát ấy, Lam Tố Hinh bàng hoàng tỉnh giấc. Cô mở bừng mắt, ngay chớp nhoáng nhận thấy một cơ thể to lùn, bốc mùi nồng nặc đang chậm chạp tiến về phía đầu giường. Hắn ta có đôi mắt xoàn vẩn đục, lóe sáng dường như dã thú trong bóng đêm.

Lam Tố Hinh nhanh chóng thò tay xuống dưới gối, rút ra một bé dao sắc, chuyên để sử dụng để bửa dưa hấu. Lưỡi dao sáng loáng, quét một con đường lâu năm chắc là sao băng, ánh chớp rạch ngang bầu trời đêm.

“Á!” Sau một tiếng kêu thảm thiết, ông ba dượng Thân Đông Lương của cô ấy ôm lấy mồi nhử vai cần, ngã xuống đất. Máu phun tung tóe lên tường và sàn ngôi nhà.

“Mày… con nha đầu chết tiệt… con chó loại thối tha…”

Mò được vào buồng Lam Tố Hinh tuy vậy Thân Đông Lương tất yêu nghĩ được cô lại che dao ở bên dưới gối. Hơn nữa, cô bạn nữ thoạt quan sát hình như mảnh mai, yếu ớt này lại có lẽ chém có lực lớn mang lại cầm cố. E là xương bẫy vai của hắn cũng trở nên thương, hắn đau đến mức vấp ngã nhào xuống sàn, lăn lộn.

Máu cũng phun tung tóe lên mặt Lam Tố Hinh sau khi cô vung dao chém ông bố dượng, cánh tay run lẩy bẩy khiến con dao rơi xuống sàn gạch, kêu “choang” một tiếng. Body run rẩy, cô chạy ra mở bao phủ, lôi dòng túi đang xếp sẵn quần áo, kéo cửa nhà bự, chạy thật Cấp Tốc ra con đường, quăng quật lại ẩn dưới chuỗi lời mắng chửi độc ác của ông bố dượng.

Từ hiên giờ, căn nhà cũ kĩ, chật bé này mọi chẳng còn can hệ gì tới cô nữa.

Thoát khỏi tòa nhà ở kiểu cũ, sau khi chạy được một đoạn khá xa, người thân Lam Tố Hinh mềm nhũn, cô dựa lưng vào một góc tường, từ từ ngồi xuống. Bao gồm cả sức lực lao động Trong khi cạn sạch, khung người ốm mang đến mức không cử động nổi. Chỉ gồm có dòng nước mắt ấm hổi là không chấm dứt chảy trôi…

Trời càng lúc càng sáng.

Lam Tố Hinh xách túi hành lý, đi đến tiệm ăn nhanh khu vực cô làm cho bổ sung. Lúc bà công ty mang lại mở tiệm, nhận thấy cô thì siêu đỗi kinh ngạc. “Cháu làm cho gì ở đây thế này? Vứt nhà đi hay sao?”

“Bà công ty, cháu có lẽ tạm thời ở lại tiệm một, hai ngày được chưa ạ? Thuê được nhà rồi cháu đang gửi đi ngay.”

“Cháu cắt đứt mọi quan hệ sở hữu ba dượng rồi à?”

Từ khi còn học trung học, khi chưa bao gồm tiết hoặc hồ hết dịp nghỉ lễ, nghỉ hè, Lam Tố Hinh đang thường tới tiệm nạp năng lượng cấp tốc này làm cho thêm. Hậu phi ông chồng nhà quán cũng biết sơ sơ cảnh ngộ của cô ý. Trước vấn đề của bà, tròng mắt cô đỏ hoe, nghẹn lời không nói được gì. Bà chủ quán nhìn sắc mặt Lam Tố Hinh, thở nhiều năm một tiếng, quả nhiên bà đoán không sai. Cửa hàng ăn uống Cấp Tốc vừa xây dựng, gần như người công nhân cũng như khách gồm các thói quen uống chè buổi sớm bầy lượt kéo đến, bà chưa hỏi cô nữa.

“Tố Hinh, cứ buôn bán đi đang. Chuyện này để lát nữa hẵng nói.”

bận rộn đến tận hai chiều tối, công việc bận tối mắt tối mũi new coi cũng như xong xuôi một phần. Chiều tối có người khác cầm ca, cô có thể nghỉ ngơi được rồi. Lam Tố Hinh định đi tậu buồng trọ, trước khi đi, cô chính thức quyết định thỉnh giáo bạn làm cùng Trương Mỹ Lan, thành viên tất cả kinh nghiệm lâu năm trong Việc chọn phòng trọ.

Trương Mỹ Lan hỏi: “Cô hy vọng thuê phòng cũng như vậy nào? Gồm điều kiện gì không?”

“Chỉ nên rẻ tiền, ở được là được, chẳng còn điều kiện gì khác.”

“Chỉ cần rẻ tiền là được ư? Phòng ở khu thành Tây rất giá thấp, tuy nhiên nơi đấy vừa xa xôi vừa hẻo lánh, làm chủ chữa trị an thì bất cẩn, lỏng lẻo, cô dám ở đó không?”

Một cô gái đơn côi tất nhiên không dám ở một vị trí làm chủ chữa an lỏng lẻo rồi, Lam Tố Hinh nhanh chóng lắc đầu.

“Phòng ở phần đông chỗ khác, dù thấp nhất, thon thả nhất, sơ sài nhất thì một tháng cũng cần phải mất mang đến một nghìn tệ. Tiền lương làm bổ sung hằng tháng ở quán nạp năng lượng nhanh này còn chẳng đủ trả tiền thuê nhà. Tố Hinh, cao cấp cô đề nghị thử tìm xem có người nào mong thuê buồng cộng chưa đó.”

Tố Hinh thấy những lời Trương Mỹ Lan nói không hẳn là không gồm lý. Thực ra, thời gian vừa mới đây, cô liên tục cập nhật tin tức về phòng cho thuê theo giờ ở khắp địa điểm. Phòng trọ trong đô thị bự quả thực siêu đắt đỏ, nhưng mà cô chưa nản lòng, chiều nào cũng bỏ một ít thời gian để đi sắm, mong muốn tổ ấm may mắn gặp gỡ được một căn phòng có lợi mà giá lại rẻ.

tất nhiên, đó chỉ cần vọng tưởng hão huyền nhưng thôi, trong cộng đồng cơ sở vật chất lên ngôi, giữa chốn đô thị phồn hoa này, gồm cái gì được thường gọi là hàng tốt chi phí rẻ chứ? Ngoại giả, ở chỗ nào cũng như vậy, gần như đề xuất nộp trước ít nhất bố tháng tiền căn nhà để đặt cọc, ngặt nỗi bên trên người trong gia đình Lam Tố Hinh ngay hiện tại không bao gồm ngần ấy tiền.

Chín giờ về tối, cô quay lại tiệm nạp năng lượng Cấp Tốc. Giờ này tiệm ăn uống cấp tốc chỉ còn lưa thưa vài vị khách, bà nhà đã ngồi trước quầy thu ngân, tính thu nhập của ngày hôm nay. Lam Tố Hinh đứng kề bên, im lặng đợi bà ta tính toán kết thúc, xốc lại dũng khí, nhắc lại lời ban sáng: “Bà nhà, đêm nay con cháu có lẽ ở lại tiệm không ạ?”

>> tìm hiểu thêm thể loại Ngôn tình cao h

Cô đột nhiên thấy các bạn giống như một chú chó nhỏ đã quẫy đuôi xin ăn uống, ko phải cô chưa bao gồm lòng tự tôn, chưa cảm thấy bần hổ, nhưng mà nếu buộc phải qua đêm ngoài đường thì khẳng định còn khó coi hơn gấp bội phần. Trong tiệm ăn uống tuy chưa tất cả chăn ấm áp, đệm êm tuy thế chỉ cần có xếp vài ba chiếc bàn lại cùng nhau, Có thể tạm coi như là giường; còn chăn thì đã làm được khăn trải bàn, đã tốt hơn ngồi một thành viên gia đình ở đầu đường đến sáng.

Bà công ty ngẩng đầu nhìn cô, nở nụ cười cợt ôn hòa. “Tố Hinh à, con cháu mang đến đây. Bác bỏ tất cả chuyện hy vọng nói sở hữu con cháu.”

rất nhiều mình có tác dụng công đang thu dọn quán chấm dứt và ra về cả, chỉ cần ông nhà, kiêm nơi nấu ăn trưởng vẫn ở trong phòng bếp, cẩn thận đánh giá bếp ga, vòi nước, nguồn điện vẫn tắt cẩn trọng hết chưa. Của phòng ăn giờ đây chỉ còn một nhà bạn bà nhà cũng như Lam Tố Hinh, bà ta quan tâm, kéo cô ngồi xuống, hỏi: “Tố Hinh à, chị em con cháu mất rồi, tía dượng lại chưa lo mang lại con cháu, sau này cháu định ráng nào?”

Sau này vắt nào ư? Lam Tố Hinh chưa bao giờ nghĩ cho việc này. Ngay hiện tại cô chỉ lo lắng bắt buộc giải quyết chuyện cơm nạp năng lượng, nơi ở trước mắt cụ nào, đây new là việc cần kíp nhất.

“Cháu cũng băn khoăn nữa!” Giọng cô mô tả sự bất lực.

“Cháu thi đỗ ĐH rồi, giờ đây khoản học phí tính cầm cố nào? Ai sẽ nộp cho cháu?”

Lam Tố Hinh thấy lòng đau xót, lúc này cô còn trọng điểm trí đâu để nghĩ cho bài toán khoản học phí nữa, chưa cảm thấy khu vực đầu con đường xó chợ đang là tạ ơn trời đất lắm rồi.

“Tố Hinh, bác bỏ biết phương pháp này…” Bà chủ ngại ngùng nói.

Vừa nghe nói biết cách, mắt Lam Tố Hinh sáng lên, cô khẩn thiết nói: “Bác biết phương pháp gì, nói con cháu biết sở hữu.”

Bà công ty ngần ngừ một lát rồi nói: “Cháu biết đó, nam nhi cả A Đống nhà bác bỏ vì sức khỏe hơi yếu đề nghị vẫn chưa được kết hôn. Cháu chính là teen girls tốt, dáng tổ ấm bắt mắt, lại thật thà, nếu cháu làm cho nhỏ dâu bác bỏ, chưng nguyện đang giúp con cháu nộp ngân sách học phí để con cháu hình như học ĐH.”

Lam Tố Hinh ngẩn ra, chàng cả của bà nhà lúc bé dại bị tai nạn xe, cụt một chân, thành gia đình tàn phế, hơn nữa, tính cách anh ta cũng biến hóa, trở thành một người khi nào cũng cổ quái và trầm uất, không gồm bạn gái nào thích nổi anh ta. Cứ bởi vậy mang đến năm anh ta bố mươi tuổi, em trai, em gái mọi lần lượt kết hôn, sinh nhỏ, chỉ có anh ta đang còn đơn lẻ nên tính tình càng ngưng trệ. Đụng bắt gặp bất kể cô gái trẻ tuổi, đã mắt nào, mắt anh ta cũng sáng lên, say mê cơ mà cũng đầy oán hận nhưng chú ý chăm chăm.

hồ hết teen girls có chút nhan sắc làm trong cửa hàng ăn Nhanh này rất nhiều bị anh ta chú ý chòng chọc Như vậy, nhất là Lam Tố Hinh. Ánh nhìn đấy sắc nhọn cũng như các chiếc gai, đâm con người ta đến mức body nổi da chơi xấu. Bởi vậy, các lần nhìn thấy anh ta đến quán nạp năng lượng, Lam Tố Hinh phần đông sắm giải pháp tránh bên. Tuy vậy hiện giờ, bà chủ lại bảo cô tất cả đồng ý lấy anh ta…

Sau cơn bàng hoàng, Lam Tố Hinh chỉ biết mỉm cười khổ. Bên trên dương gian này, thành viên gia đình chịu đựng cung ứng gia đình khác vô điều kiện trong lúc cực nhọc chắc cú hết sức hiếm, còn mình thừa nước đục thả câu ở chỗ nào cũng đều có.

“Xin lỗi, bà công ty, cháu bắt đầu vừa tròn mười tám tuổi, cháu không ý muốn kết hôn sớm Bởi vậy.”

bên bà nhà mau lẹ chảy dài. “Tùy cháu núm, chưng cũng thấy cháu đáng thương bắt buộc new download việc vào tổ ấm. Con cháu không hiểu ý có lợi thì thôi chũm.”

Lam Tố Hinh cũng biết ý, không nhắc cho chuyện ở nhờ cửa hàng ăn uống nữa, cô bước vào trong phòng đưa đồ, lấy hành lý rồi bước đi bên cạnh. Bà công ty chú ý cô rời đi, nhướng mắt, bĩu môi một chiếc, tỏ vẻ không chấp nhận.

Thẫn thờ Cách vô định, Lam Tố Hinh thiên nhiên thấy được gia đình bạn cùng lớp – Tôn Chí Cao. Cậu ấy đang đi cộng cặp hậu phi ông chồng trung niên bước ra từ trung tâm kinh tế bên đó con đường, dĩ nhiên chính là ba má cậu ấy. Nhìn thấy cô, cậu ấy vui mừng chào hỏi: “Lam Tố Hinh!”

Thấy phái mạnh vui mừng kính chào một bạn gái, hậu phi ông chồng căn nhà chúng ta Tôn chuyên chú nhìn Tố Hinh. Cô thốt nhiên cảm nhận vô cùng khó khăn xử, một ngày giữa tháng Sáu oi ả, buôn bán trong tiệm ăn hơn nửa ngày, lại đội nắng, chạy ngoài con đường hơn nửa ngày nữa, mình đầy những giọt mồ hôi, chèm nhèm mà không gồm nơi nào để tắm rửa. Cảm nhận bạn gia đình bạn chua lòm, mặt bám dầu, chắc cú chưa ưng ý gặp mặt mọi người khác, cơ mà chưa có ở chỗ nào để tránh, cô đành miễn chống mỉm cười. “Chào cậu, Tôn Chí Cao.”

“Cậu với hành lý đi đâu vậy? Chuẩn bị mang đến Học viện buôn bán nhập học à? Vẫn còn hơn một tháng nữa mới khai giảng. Số điện thoại liên lạc của cậu là gì? Hôm đấy chúng ta cùng cậu đi nhập học, được không?”

Tôn Chí Cao cũng như Lam Tố Hinh cộng thi vào Học viện kinh doanh buôn bán của city.

Lam Tố Hinh cúi đầu chưa nói, Tôn Chí Cao thấy cô có lẽ đặc biệt, liền đon đả hỏi: “Cậu… bao gồm đề xuất xảy ra chuyện gì rồi không?”

với Anh chị em nữ giới học cùng lớp, Tôn Chí Cao độc đáo thân thiết có Lam Tố Hinh, một số loại tình cảm giữa đàn ông cũng như thiếu phụ này bình thường chỉ đơn giản là sự yêu quý và mếm mộ. Tuy nhiên Lam Tố Hinh luôn cố ý tránh né cậu ta, một nguyên nhân là cô không mong muốn phân trung khu trong việc học tập; hai là do dáng vóc và tướng mạo của cậu ta khôn cùng tầm thường, không đủ mê lực để cô phân trung tâm. Tuy nhiên giờ đây, bất ngờ nghe được một việc đầy vồ cập, cô hết sức cảm hễ, nước mắt bất giác ứa ra.
>> bài viết liên quan chuyên mục Truyện sắc

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>