đều ngày tháng cũ cần thiết quay trở lại, tình yêu thuần khiết trải qua bao đau thương và vương vấn. Yêu càng sâu đậm lòng càng thương đau. Tháng ngày ta đã qua chắc hẳn rằng kể cả rất nhiều đang biến đổi, chỉ cần ái tình đã chưa từng vươn lên là.

Giới thiệu truyện Tháng ngày ta đã được qua

Tác giả: Tình không Lam Hề
Thể loại: Ngôn tình ngược

Trích đoạn truyện Tháng ngày ta đã được qua

“Hoặc là, nỗi nhớ ấy khởi đầu từ khi cô bắt gặp ra, bao năm nay bạn luôn được anh bảo hộ.

Hoặc là, nỗi nhớ ấy xuất phát điểm từ mọi hiểm nguy không ngờ mang đến.

cũng có khi, nỗi nhớ đó bắt nguồn từ giây khắc anh xây dựng thương hiệu trong gương.

Cô phát hiện, thực ra, người nhà luôn nhớ anh.”

bắt đầu

Rạng sáng một ngày tháng 7 năm 2010.

chung cục, cô cũng tỉnh lại sau cơn hôn mê. Ánh trăng vằng vặc trắng xóa chiếu xuống khung cửa sổ cũng như phần lớn mảnh Bội Bạc vụn rắc đầy bên trên nền đất.

có một số người lặng lẽ âm thầm đứng ở góc phòng chống bệnh, phân vân đã bao lâu rồi. Cô vừa khẽ động đậy, đối phương mau lẹ cảm nhận ra ngay, đặt chân tới chứa tiếng: “Thẩm cu li nhân, chị tỉnh rồi, để chúng tôi đi Điện thoại tư vấn bác sĩ.”

Cô tất cả chút mơ biển, sau ấy mới nhớ ra vụ tai nạn xe trước đấy, “… đợi đã”, tiếng nói cũng như bận rộn nghẹn trong cổ họng, cô buộc phải nắm lắm bắt đầu đựng lên lời, “Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Chị bị tai nạn xe.”

“Tôi hỏi… chúng tôi bị thương ở đâu?”

“Não bị chấn hễ nhẹ”, đối phương bỗng nhiên dừng lại, dường như lừng khừng, mãi sau new nói tiếp, “Không có gì đáng ngại lắm!”

Tim cô chợt lạnh toát, “Đứa bé dại đâu? Có phải chúng tôi đang có thai không?”

“Đúng cầm.”

Hóa ra, cuộc truyện trò loáng thoáng mà cô nghe thấy bên trên bàn phẫu thuật trước khi không phải chính là giấc mơ.

Cô nhắm mắt lại, trong nháy mắt, Ngoài ra khung người bị rút cạn công sức. Công sức trong cơ thể cô cũng ra đi theo sinh mạng bé xíu đấy rồi.

phòng chống bệnh im lặng cũng như không gian dứt trôi. Thị lực của người đàn ông trẻ khá tốt. Trong không khí tối bởi thế, anh đã chắc là thấy rõ thần sắc thảm hại của cô hiện nay. Do vậy, anh chưa dám công bố, chỉ lặng lẽ âm thầm đứng yên một vị trí.

“Anh đó đâu?”, cô bỗng khẽ hỏi.

thành viên gia đình chàng không tránh khỏi ngỡ ngàng, lý giải, “Bên ko kể.”

“Tôi ước ao gặp mặt anh đó.”

“Vâng.”

Khi cửa nhà phòng một lần nữa bị đẩy ra, cô mới bước đầu mở mắt.

Thực ra, cô vốn chưa nên nhìn cũng biết, đó là tiếng bước chân của anh, khẽ do đó, nhẹ nhàng vì thế, tuy nhiên cô vẫn dường như cảm giác ngay.

Cũng lừng chừng từ lúc nào, ánh trăng đã dần bị mây che bí mật, anh mặc loại quần màu đen, chỉ đứng ấy không nói một lời, phương pháp giường dịch chưa quá xa cũng chưa quá gần, Ngoài ra đang hòa gia đình vào ván đêm đen ấy.

Cô chưa thấy sắc nét mặt của anh ấy, chỉ cảm nhận không khí gồm chút ngột ngạt. Anh luôn tất cả tài năng này, Dường như bao giờ cũng có thể gây ảnh hưởng đến mình ở bên cạnh.

Từ khi anh đặt chân vào phòng, Dường như tất cả bàn tay to lớn đậy chặt lấy miệng cô, dẫu vậy cô đang nên lên tiếng: “Anh chắc là tha đến Lâm Liên Thành không?”

Cô đợi khôn xiết lâu, nhờ chút ánh sáng yếu ớt new lưu lạc môi anh khẽ mấp máy, mà lại giọng lại mỉa mai lạnh lùng: “Canh bố nửa đêm, thê thiếp bên tôi ở bên hắn, sau khi tai nạn tỉnh lại, câu đầu tiên lại là cầu xin cho hắn sao?”

Thực ra cô hơi mệt, đầu sẽ nặng trịch, tiếng nói cũng yếu ớt chưa ra hơi: “Em và anh ấy không còn quan hệ gì cách đây không lâu rồi. Nếu không hề anh cứ sai thành viên ép anh đấy dừng xe…”

Cô vẫn chưa nói dứt lời thì vẫn nghe thấy tiếng anh khẽ cười cợt trong bóng tối, tiếng cười rất là mỉa mai.

Cô cũng cảm thấy mất hứng, dừng lại rồi mới khẽ nói: “Con…”

“Không chi tiết rồi”, anh chú ý cô chăm chăm, bình thản đáp cũng như chẳng bao gồm chút cảm giác gì.

Thực ra, sau khi ca phẫu thuật cung cấp cứu vãn hoàn thành, anh luôn đứng ở trong phòng dịch. Đây vẫn là lần bước đầu anh bắt gặp cô. Anh vẫn ngây nhà bạn trong cơ sở y tế đa số suốt cả đêm nhưng là lần bước đầu bên đối mặt với cô.

>> tham khảo thêm phân mục Truyện sắc

Cô lặng lẽ âm thầm nằm yên trên dòng giường bệnh bé bởi vậy, sắc mặt trắng bệch và yếu ớt, tuy sẽ đắp chăn lên người nhưng sẽ thấy được dáng vẻ có chỗ mỏng manh.

Thị lực anh rất là tốt, trong khoảng xa cách và về tối vì vậy tuy thế anh sẽ trông thấy hàng mi của cô ý quắp xuống mang vẻ buồn bã dễ thấy. Cô thật sự đang hết sức cực khổ.

Bao năm nay, anh chưa nhìn thấy bao giờ thiết kế cô vì vậy, cô độc, độc thân, đáng thương cực kỳ, giống như một đứa trẻ phải có người âu yếm, khóe mắt ánh lên giọt nước che lánh trong bóng tối.

Cô cực kỳ ít khóc, từ khi quen nhau, tần số anh thấy cô khóc cực kì đơn nhất.

Hai tay đút túi quần, hơi thở anh cạnh tranh siết chặt mà lại sẽ cấp thiết phiêu bạt giọng anh vui mừng hay tức giận: “Em cầu xin quá sớm đấy. Sao em chưa nghĩ, hình như Lâm Liên Thành vẫn bị tiêu diệt trong vụ tai nạn xe rồi?”

Anh vừa xong lời, cô liền hoài nghi ngước mắt lên, hơi thở cũng giống ngưng đọng.

các giọng nói tủ lửng bởi thế, là vì đối sở hữu tổ ấm Đấng mày râu này, sự trống mái của một tổ ấm là chuyện cực kỳ tầm thường, bởi vậy, nhất thời cô bắt buộc phân minh được thật giả.

dẫu vậy thấy cô sốc vì thế, anh lại mỉm cười giận dữ: “Xem ra em thật sự lo đến anh ta.”

Cô không báo cáo, mí mắt không được khỏe khẽ hớt tóc xuống.

“Nghe nói thê thiếp chưa cưới của Lâm Liên Thành dường như không quản đêm hôm mang lại âu yếm anh ta rồi, e là em không tiện đến thăm anh ta đâu”, có vẻ anh chưa mong mỏi chat chit sở hữu cô thêm nữa cần quay gia đình loại bỏ đi.

“Anh đừng gây khó khăn dễ mang đến anh ấy”, cô nằm đó, cần thiết không báo cáo.

Anh dừng Bước, bóng gia đình bạn quay lại mỗi lúc càng đứng vững bên dưới ánh nắng lờ mờ, tuy vậy tiếng nói lại rất là lạnh lùng: “Em dựa vào điều gì nhưng nói câu này?”

Cô cắn răng: “Em chưa bao giờ cầu xin anh lần nào. Coi như lần này em cầu xin anh đi.”

“Thật cảm động!”, anh ta diễn đạt ngắn gọn cảm giác, âm thầm nhìn cô trong bóng buổi tối một lát rồi chẳng thèm ngoái đầu lại, bắt đầu rời đi.

Hai năm sau.

Đài Bắc – Đài Loan Trung Quốc.

Khi Tiền Tiểu Phi nhận ra tin nhắn, cô đã ngẩn ngơ trên lớp cả buổi. Hiện giờ, cô đang nửa nằm nửa tựa vào loại ghế bên trên khán đài sân điền kinh của trường quan sát xuống, trong sân có người sẽ bóng đá, thi thoảng tiếng xe lại vang lên.

quan sát từ bên đông sang phía tây khán đài tất cả bảy tám mọi người tụ tập. Vày thời tiết nóng nực phải nhiều nam sinh phần nhiều tháo dỡ áo ko kể, còn cụm phái nữ sinh thì ăn diện khá mát mẻ.

Tiền Tiểu Phi lim dim đôi mắt, không hề lưu ý đến sân bóng, chỉ hé góc nhìn bầu trời quang đãng chưa một gợn mây, tay đặt trên đôi chân dài trắng cũng như tuyết đã đung chuyển, ngón tay nhàn rỗi khều khều cộng các giọng nói khẽ vang lên: “A Tường, cho tớ điếu thuốc nào.”

Một nam sinh tất cả làn da ngăm Đen ngồi lân cận cúi gập người nhà, nghe cô lên tiếng, liền thuận tay ném cả bao thuốc lại, vô tình rơi ngay lên ngực Tiền Tiểu Phi. Lực ném chưa nhẹ cũng chẳng táo tợn, dẫu vậy dường như đã khiến Tiền Tiểu Phi gồm chút bực bạn, cô không kìm được quay đầu trợn mắt chú ý anh ta.

Chỉ thấy A Tường đó mỉm cười hì hì, chẳng thèm chăm chú, miệng ngậm điếu thuốc, tiếng nói không rõ lắm, “Không nên dạo này cậu đã giả vờ ngoan ngoãn sao? Tớ còn tưởng cậu cai thuốc rồi cơ.”

“Trước bên các cậu giả vờ có tác dụng quái gì?”

“Bao giờ cậu bắt đầu Ra mắt gia đình trai với bạn thế?”

“Không cho lượt các cậu đề nghị lo chuyện của bà đây. Nhiều hơn, thấy bộ dạng sống dở bị tiêu diệt dở của những cậu, thành viên trai của tôi còn bắt buộc tớ sao?”

“Hì, lần trước, cậu nói anh ta làm cho gì đấy nhỉ? Buôn bán kinh doanh à?”

“Cậu giảm đợi đi, sao các lời thế?”

“Phải đó, yêu cầu đấy”, đều gia đình khác ban đầu rộ lên, “A Tường, cậu nghe đợi kỹ cố kỉnh làm cho gì? Không lẽ cậu có ý gì sở hữu người nhà Đấng mày râu đó sao?”

“Biến đi! Lão tử chỉ tò mò lưỡng lự người nào có vẻ khiến cho Tiểu Phi tự dưng biến hóa tâm tính như vậy?”

Tiền Tiểu Phi lờ lững rít điếu thuốc, đôi chân gác lên, tứ cầm nằm trên ghế chưa lịch sự chút nào, mỉm cười hì hì nói: “Chuyện ấy liên quan gì đến cậu?”

Chửi thề đối mang Tiền Tiểu Phi xảy ra cũng như cơm bữa. Cô bao gồm ông anh là xã hội Đen, hai năm trước vì vác dao đi đâm người bán đồ rong ở đầu phố phải bị tống vào tù.

Cô thân thương với đám anh em của ông anh cộng đồng đen, từ nhỏ tuổi đang nhập lũ cộng họ, mang đến nỗi trong mắt cô giáo, cô là một học sinh trơ trọi. Năm ngoái, cô cạnh tranh lắm bắt đầu vào được trường đại học hạng tía đã học hiện thời, lại như cá gặp mặt nước, cùng đám tổ ấm cá độc lập thành một nhóm suốt cả ngày chỉ cần ăn uống chơi, rượu chè, hút thuốc, đôi lúc còn đánh cắp vặt. Họ cần đến tiền ăn trộm được đi mua thuốc, chơi game, lên lớp chẳng được mấy tiết đúng có nghĩa là đi học.

thành viên không ai cai quản bọn họ, Vậy nên thầy cô cũng bó tay. Tiền Tiểu Phi từ bé đã cực kỳ đáng yêu, cô được coi là hoa khôi ở khu nhà cô sống. Cạnh bên cô lúc nào cũng có đám rất quậy, chỉ có cô hô một tiếng là cả bọn lại tụ tập.

cuộc sống của cô cứ do đó trôi qua hơn chục năm nay, bảo cô nhất thời thay đổi ngay cực kỳ khó.

dẫu vậy cô buộc phải chuyển đổi, đề xuất ra vẻ đến giống bạn gái dịu dàng bởi Thẩm Trì chưa thích con gái đanh đá.

Thực ra, anh chỉ buột miệng nói có một lần, dẫu vậy cô nhớ cẩn thẩn, suy mang đến cùng thì chẳng tất cả anh chàng nào thích nữ đanh đá cả.

đặc biệt là một người nhà như Thẩm Trì.

phân vân từ bao giờ, mặt trời vẫn ló dạng sau hồ hết đám mây, chắc là vẫn không gồm lượng mưa phệ nào cả. Mặt trời tỏa ra sức ấm to khiếp, thể tích đàm đạo được gửi ra tiệm giải khát ko kể trường để tránh sự nắng nóng. Lúc này, tiếng chuông điện thoại trong túi quần Tiền Tiểu Phi bỗng dưng vang lên.

Tiền Tiểu Phi cũng như bị điện chiếm, ngồi thẳng dậy, vừa bỏ thuốc lá đi vừa móc điện thoại ra.

người nhà ngồi ở bên cạnh ngay nhanh chóng cười trêu cô, “Có hẹn mang anh yêu à?”

Cô không thèm ân cần, khác sở hữu phản ứng lúc bình bình, bây giờ, mắt cô chỉ dán vào màn hình điện thoại.

Cô đã ngóng tin nhắn này cả chiều tối, sau cùng cũng đợi được câu vấn đáp của đối phương, “Ba rưỡi chiều nay, Hỉ Lai Đăng.”

câu vấn đáp cụt ngủn Bởi vậy nhưng Tiền Tiểu Phi đọc đi đọc lại mang đến vài lần rồi mới đứng dậy, bỏ quên mang lại lũ nhiều người đang băn khoăn, cô Cách nhanh khỏi đấy cơ mà chẳng bi ai quay đầu lại.

Khách sạn chưa ở gần trường học, sau khi quen biết Thẩm Trì, Tiền Tiểu Phi cũng biết cư xử mang phiên bản thân càng đảm bảo hơn một chút, Việc gì đề nghị đi tàu điện ngầm hay ngồi xe buýt trong ngày nắng ấm cầm này.

Ngồi trong xe taxi, cô soi gương vài lần để chắc chắn rằng người sẽ trang điểm hoàn hảo.

mặt đường hơi tắc một ít, khi taxi đỗ ở cánh cửa ra vào của khách sạn Hỉ Lai Đăng thì đồng đại dương đang chỉ tía giờ bốn mươi phút.

Lễ tân ở cửa ngõ khách sạn cười cợt chú ý cô. Tiền Tiểu Phi rút tờ tiền mệnh bảng giá béo chuyển mang lại lái xe nhưng mà chưa bắt buộc lấy tiền thừa. Hiện nay, cô chỉ cần thực hiện được mục đích của mình, muốn thu hút sự nên nhớ của mọi người thì từ giờ trở đi, cô cần tạo cho bản thân khí chất cự phách. Khi xuống xe, cô bước đi siêu lừ đừ, dướn chân mày mỉm cười có đội ngũ nhân viên lễ tân đang cúi mọi người xin chào hỏi và nói, “Cảm ơn!”, sau đấy cô ngẩng đầu ưỡn ngực đặt chân vào sảnh bự tráng lệ chất lượng cao của khách sạn.
>> đọc thêm phân mục Truyện đam mỹ h sm

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>